Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh mục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh mục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Vài cảm nhận về tuần tĩnh tâm linh mục

GPVO - Một linh mục vừa tham dự tuần tĩnh tâm đợt thứ hai đã gửi cho GPVO cảm nhận của mình về những ngày tĩnh tâm vừa qua. Xin giới thiệu cùng độc giả để biết cảm nghĩ của người trong cuộc như thế nào.

Anthony Hoàng Nguyễn

Linh mục là người nhà Thiên Chúa, là cánh cộng sự viên của giám mục trong việc điều hành giáo phận, với một thánh chức kèm theo một sứ vụ cao cả mà ngay cả các Thiên Thần cũng không thể có: đó là việc coi sóc các linh hồn! Tắt một lời: các ngài là những mục tử.

Tuy nhiên, là linh mục, trước hết, các ngài vẫn là con người đầu đen, máu đỏ, được sinh ra, lớn lên trong giai đoạn lịch sử cụ thể. Vì thế, ngài cũng cần được cứu rỗi.

Thánh Augustino đã từng nói rất chí lý: "Cho anh em, tôi là mục tử; với anh em, tôi là Kitô hữu."

Như cỗ máy, theo thời gian sử dụng, cần được chỉnh sửa, bảo dưỡng định kỳ kịp thời, đúng lúc, các linh mục cũng cần được tiếp tục huấn luyện, bồi dưỡng, nâng cao về nghiệp vụ và tâm linh.

Trải qua dòng lịch sử, các đấng bề trên dành mối quan tâm hằng đầu về vấn đề này. Cụ thể, các ngài đã tạo mọi điều kiện tốt nhất, tìm thầy chạy thợ, mời các chuyên viên hàng đầu trong lĩnh vực tâm linh, về giúp giảng huấn trong tuần tĩnh tâm.

Hằng năm, ngoài tuần tĩnh tâm còn có các kỳ thường huấn chuyên đề. Nếu như kỳ thường huấn được tổ chức với mục đích giúp cho các linh mục ôn lại, rà soát, nắm vững các vấn đề cơ bản cũng như nâng cao về thần học tín lý, luân lý, mục vụ, giáo luật..., thì tuần tĩnh tâm nhấn mạnh đến ơn gọi và phần rỗi của các linh mục. 

Tuần tĩnh tâm năm nay được chia làm ba đợt dành cho ba nhóm, chia theo năm chịu chức linh mục. Ngoài lý do kỹ thuật mục vụ, còn do điều kiện cơ sở vật chất Toà giám mục không thể tổ chức tĩnh tâm cùng lúc cho hơn 200 linh mục.

Với mục đích giúp cho tuần tĩnh tâm đạt kết quả cao nhất, mang lại nhiều ích lợi thiêng thánh cho cá nhân từng linh mục và giáo phận, ban tổ chức đã chuẩn bị chu đáo. Cụ thể, nhà ăn và cũng là hội trường đã được tu sửa cách cơ bản. Khuôn viên, hàng rào được chỉnh trang, đẹp đẽ, thoáng mát.

Vị giảng phòng năm nay là cha Giuse Hoàng Văn Quảng, một linh mục dòng Tên, chuyên viên về tĩnh tâm và linh thao. Ngài đã chọn lại chủ đề: Người của Thiên Chúa. Chủ đề này tuy không mới, cũ rồi, nhưng nói mãi, nghe không chán, không đủ và không cùng. 

Với chất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, ngài đã đưa các linh thao viên đi vào sa mạc tĩnh lặng, để ở đó, các vị khám phá chính bản thân mình trong mối tương quan với Chúa và tha nhân. Từ đó, các linh thao viên, được hướng dẫn tìm gặp Thiên Chúa, rồi nghỉ ngơi trong Ngài, cảm nghiệm được tinh thần của Ngài, lắng nghe nhịp đập con tim của Chúa đang vọng bên tai. Với sự kinh nghiệm của mình, vị giảng phòng đã giúp cho các linh thao viên ý thức được vai trò, sứ mạng người mục tử trong bối cảnh xã hội đương đại. 

Là người của Thiên Chúa, các linh mục được mời gọi kết hợp với Chúa mọi nơi, mọi lúc, khi đi ngủ cũng như lúc thức dậy, khi ở nhà cũng như lúc đi đường. Nhờ đó, mà các linh mục mới thực sự là hiện thân của Chúa giữa lòng đời, là địa chỉ tìm về cho những tâm hồn bơ vơ, lạc lối, thất vọng, hoài nghi hôm nay.

Bên cạnh chủ đề mang tính thời sự, hữu ích, người hướng dẫn giàu kinh nghiệm và thông thái, thì thời khoá biểu hợp lý và không gian tĩnh lặng bên ngoài cũng là những yếu tố quan trọng làm nên thành công của tuần tĩnh tâm.

Có thể mạnh dạn nói rằng tuần tĩnh tâm linh mục giáo phận Vinh thành công, mang lại nhiều điều bổ ích cho các linh mục. 

Chúng tôi, những người trong cuộc, xin mạo muội cảm ơn Đức cha đã lo lắng, đồng hành chia sẻ trong suốt cả thời gian hồng phúc này. Xin chân thành cảm ơn cha giảng phòng đã mang đến một đề tài hay, chứa đựng lịch sử thánh Cựu Ước, cũng như những kinh nghiệm gặp gỡ Chúa của cha và các thánh cho chúng tôi. 

Xin chân thành cảm ơn quý cha, quý thầy, quý xơ và các nhân viên Toà giám mục đã hy sinh, tận tuỵ giúp đỡ chúng tôi. 
Chúng tôi, những mục tử hẳn, không bao giờ quên những lời cầu nguyện của anh chị em xa gần của giáo phận nhà và cả những đoàn thể, giáo xứ lân cận đến động viên, tặng quà cho chúng tôi trong dịp này. 

Xin Chúa trả công bội hậu cho những người làm phúc cho chúng con.

Mỗi dịp tĩnh tâm là mỗi dịp lấy lại đà, tiếp thêm sức mạnh, để bước tiến một cách chắc chắn trên hành trình thiêng liêng và sứ vụ của mình. Xin Chúa chúc lành cho các linh mục của Ngài.

Tuần tĩnh tâm của các linh mục [1]: Người của Thiên Chúa

GPVO - Cuộc sống của linh mục càng ngày càng trở nên bận rộn. Tình trạng này có thể làm cho người ta “có nguy cơ trở nên cứng cỏi, chai đá” trong đời sống nội tâm. Vì thế, cần có thời gian để hồi tâm, thinh lặng và lắng nghe. 

38 linh mục trong giáo phận đã có cuộc tĩnh tâm đợt thứ nhất tại Tòa Giám mục Xã Đoài từ ngày 5 đến ngày 10/11/2012.
 
Mỗi năm các linh mục phải dành một số ngày để tĩnh tâm, đó là đòi buộc theo giáo luật điều 533, số 2.
Những ngày cách li khỏi các sinh hoạt của giáo xứ – thăm viếng, gặp gỡ, xây dựng và các công việc mục vụ khác – quả là cơ hội hiếm có trong năm của một cha sở.

Năm nay các linh mục tĩnh tâm theo phương pháp linh thao, do cha Giuse Hoàng Văn Quảng, S.J., hướng dẫn.

Ngoài các giờ kinh phụng vụ, thánh lễ và chầu Thánh Thể, những người dự cuộc tĩnh tâm nghe giảng 2 lần và có 3 tiếng đồng hồ cầu nguyện mỗi ngày. Đây là những phương thế giúp các linh mục thánh hóa và canh tân đời sống trong ân sủng, để trở thành những con người mới theo hình ảnh của Chúa Giêsu mục tử và trở thành những chứng nhân của Tin Mừng cho thế giới ngày nay.

Người của Thiên Chúa

Người của Thiên Chúa, đó là chủ đề của cuộc tĩnh tâm lần này. Theo đó, vị tu sĩ của dòng Tên đã trình bày các đề tài giúp suy tư về ơn gọi, sứ vụ và căn tính của linh mục.

Định nghĩa tốt nhất về ‘người của Thiên Chúa’ theo Cựu Ước là: người được “thánh hiến cho Thiên Chúa”. Các tư tế được thánh hiến cho Thiên Chúa (Xh 29,1), để lo việc tế tự hay những hiến sinh – nazir (Ds 6,7), đặt biệt là các ngôn sứ, như trường hợp Giêrêmia (Gr 1,5).

Theo thánh Phaolô, một người của Thiên Chúa là người sống giữa thế gian nhưng bày tỏ những đặc tính của Thiên Chúa mà người ấy thấu hiểu, vì luôn luôn ở gần và sống trong sự dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa, với tâm tình là mình hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa.

Sống gần Thiên Chúa, được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa, người ấy thấu hiểu tư tưởng của Thiên Chúa, nhờ thế có thể nói và hành động nhân danh Thiên Chúa.

Khi gọi Timothê là người của Thiên Chúa, thánh Phaolô muốn gợi lên một thực tại là người môn đệ được dành riêng và “thánh hiến” cho việc phụng sự Thiên Chúa.

Cũng theo nghĩa ấy – tức theo nghĩa tư tế và ngôn sứ của Cựu Ước – Giáo hội quen gọi linh mục là người của Thiên Chúa, người được chọn gọi, tách rời, dành riêng để thuộc trọn về Chúa, làm công việc của Chúa.

Đức giáo hoàng Phaolô VI cho một nghĩa khá đầy đủ về “người của Thiên Chúa”: “Đúng như cách diễn tả của mọi người, linh mục là “người của Thiên Chúa, nghĩa là “một con người mà lẽ sống là phụng thờ Thiên Chúa, say mê tìm kiếm người, nghiên cứu và nói về Người và phục vụ Người” (TGM Montini, lời tựa cho quyển sách của Pierre Veuillot, Chức linh mục của chúng ta, Fleurus, 1954).

Lm Giuse Hoàng Văn Quảng, S.J. Ảnh Đức Ngợi

Đức giáo hoàng Bênêđictô XVI nói với các linh mục tại Roma vào đầu mùa Chay 2010 rằng: “Linh mục là những con người của Thiên Chúa, sống hiệp thông với Chúa Kitô để dẫn đưa nhân loại đến sự hiệp thông với Thiên Chúa.”

“Sự chọn lựa sống này đòi hỏi linh mục phải phát huy những tâm tình và cảm thức theo ý muốn Thiên Chúa. Điều này giả thiết một sự hoán cải, vốn không đơn giản, vì đi ngược lại với não trạng đương thời.”

“Ba khía cạnh cốt yếu của đời sống linh mục để có một chứng từ hữu hiệu: tình bạn với Chúa Kitô, sự tận hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa và sự hiệp thông trong tình yêu”.

Người ta chờ đợi gì nơi linh mục?

Khi được hỏi “Bạn chờ đợi gì nơi linh mục?” thì Francois Mauriac (1885-1970), văn sĩ Công giáo, hàn lâm viện Pháp năm 1933, giải Nobel về văn chương 1952, trả lời: “Tôi chỉ xin các ngài cho tôi Thiên Chúa, chứ không xin các ngài nói về Thiên Chúa. Đối với tôi, việc rao giảng hiệu nghiệm của linh mục luôn là chính đời sống của ngài. Một linh mục tốt không cần có gì để nói với tôi: tôi nhìn ngài và điều đó là đủ cho tôi rồi.”

“Dòng tu nói tốt hơn hết về Thiên Chúa, đó là các đan sĩ Biển Đức, vì họ không bao giờ lên tòa giảng, nhưng làm cho chúng ta sống thảm kịch thánh lễ... Tôi hiểu Kierkegaard biết bao khi ông ta nói: Thiên Chúa là một Ai đó mà ta nói với, chứ không phải là Đấng mà ta nói về” (Qu’attandez-vous du prêtre? Paris 1949, p. 91).

Jean Guitton (1901-1999) là triết gia và thần học gia Công giáo, hàn lâm viện Pháp năm 1961, quan sát viên giáo dân duy nhất tại Công đồng Vatican II, nói về linh mục trong một bài báo như sau: 

“Chúng tôi xin các linh mục, trước hết và trên hết, hãy cho chúng tôi Thiên Chúa, qua quyền năng tha tội và tế lễ. Linh mục là người của Thiên Chúa, sứ giả mầu nhiệm của đức tin. Nhân loại bị chìm đắm trong bóng tối và sương mù bao phủ. Con người bị lường gạt và thất vọng bởi những cái tương đối, nên chỉ khao khát một Đấng Tuyệt Đối” (Le Figaro 22/4/1982).

Anh làm việc cho ai?

Chiều kia, một rabbi đi dạo quanh một nông trại gần đó, và gặp một người bảo vệ, được thuê để canh gác nông trại.

Vị rabbi hỏi: “Này anh bạn trẻ, anh bảo vệ nông trại cho ai?”

Người bảo vệ nói tên chủ mình và anh hỏi lại: “Còn ngài, thưa rabbi, ngài đang canh cho ai?

Một chốc thinh lặng để cố tìm câu trả lời, ông đáp: “Hiện giờ tôi không canh cho ai cả”. Rồi vị rabbi thêm: “Anh bạn có muốn làm việc cho tôi không?”

“Dĩ nhiên, tôi rất thích” – người bảo vệ trả lời – “nhưng tôi phải làm gì?”

Vị rabbi đáp: “Anh có bổn phận nhắc tôi là tôi đang canh gác cho ai.”

Hiện giờ tôi đang làm việc cho ai? Có thể tôi đang làm việc mệnh danh là ‘của Chúa’ nhưng lại làm ‘cho tôi’. 

Tôi có quá bận tâm đến công việc của Chúa đến mức quên Chúa của các công việc không?

“Chúng tôi đã từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỉ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao? ... Ta không biết các ngươi, xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều ác (xem Mt 7,21-23).
*  *  *
Trên đây là tóm lược một số ý tưởng trong tập linh thao Người của Thiên Chúa, được cha giảng phòng trình bày cho các linh mục trong tuần tĩnh tâm vừa qua. 

Những ngày tĩnh tâm của các linh mục đã kết thúc với thánh lễ cầu nguyện cho việc tân Phúc âm hóa tại nhà thờ chính tòa Xã Đoài sáng thứ bảy ngày 10/11/2012. Thánh lễ do Đức cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên chủ sự.

Sau thánh lễ các linh mục ra viếng nghĩa trang giáo phận, tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh mục đàn anh đã qua đời.

Chiều nay, 12/11/2012, các linh mục sẽ bắt đầu tuần tĩnh tâm đợt thứ hai.

[Bài kế tiếp sẽ nói về những mẫu gương của đời linh mục.]
Lm Phạm Quang Long ghi
Ảnh Đức Ngợi

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Lễ an táng cha Antôn Phạm Đình Phùng

7 giờ sáng ngày 01/6/2012 tại nhà thờ giáo xứ Thuận Nghĩa đã diễn ra lễ an táng cha Antôn Phạm Đình Phùng. Thánh lễ do ĐGM giáo phận Vinh Phaolo Nguyễn Thái Hợp chủ sự, với sự đồng tế của ĐGM Phaolo Cao Đình Thuyên và đông đảo linh mục trong giáo phận. Sau đây là hình ảnh buổi lễ đó.

                                  >> Xem chi tiết tại đây

       Bài liên quan: >> Suy niệm về sự chết
                             >> Bài giảng lễ an táng cha Anton Phạm Đình Phùng
                             >> Hình ảnh đón thi hài cha Anton PĐP
                         

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng qua đời


Cha Antôn Phạm Đình Phùng đã qua đời hồi 5 giờ 30 sáng nay, 29/5/2012, tại bệnh viện Nhiệt Đới, Sài Gòn.
Cha Antôn sinh năm 1969 tại giáo xứ Bột Đà, giáo phận Vinh, chịu chức linh mục năm 1997, từng làm thư ký Tòa Giám mục, quản xứ Chánh Tòa Xã Đoài, giáo sư Đại Chủng viện Vinh Thanh và đang quản xứ Thuận Nghĩa.



Tối nay lúc 19:30 ngày 29/5/2012 tại trụ sở giáo phận Vinh ở Sài Gòn [trusovinh.net], sẽ có thánh lễ đồng tế cầu nguyện cho cha Anton. 



Thánh lễ an táng vào lúc 7 giờ thứ Sáu ngày 01 tháng 6 năm 2012 tại nhà thờ giáo xứ Thuận Nghĩa, xã Quỳnh Lâm, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.
Xin mọi người cầu nguyện cho cha Antôn được sớm về với Vị Mục Tử Nhân Lành.

TIỂU SỬ LM ANTÔN PHẠM ĐÌNH PHÙNG

Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng sinh ngày 02/10/1969 tại giáo xứ Bột Đà, xã Đà Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Ngài là con trưởng trong gia đình có 9 người con, trong đó có 7 người sống ơn gọi tu trì.

+ 15/8/1997:
 Thụ phong Linh mục

+ Từ năm 1999 - 2003: Du học tại Pháp với bằng Cao học về Thần học Thánh Kinh.

+ Từ năm 2003 - 2010: Thư ký Tòa Giám mục.

+ Từ năm 2003 đến nay: Giáo sư Đại Chủng viện Vinh Thanh.

+ Từ năm 2003: Tuyên úy sinh viên Công giáo Vinh.

+ Từ năm 2005 - 2006: Phụ trách giáo xứ Yên Đại.

+ Năm 2006:  Phụ trách giáo xứ Cầu Rầm.

+ Từ năm 2006 - 2010: Trưởng Ban Giới trẻ Giáo phận.

+ Từ năm 2007 - 2010: Quản xứ Xã Đoài.

+ Từ năm 2010 đến nay: Quản xứ Thuận Nghĩa.

Do cơn bạo bệnh, ngài đột ngột từ trần hồi 5:30 ngày 29/5/2012. Hưởng dương 43 tuổi, 15 năm linh mục.

Đón thi hài cha Antôn Phạm Đình Phùng

Hồi 20:00 ngày 28/5/2012, cha Anton rời thành phố Vinh trên chuyến bay Vietnam Airlines, đến Saigon lúc 22:00, nhập viện Nhiệt Đới lúc 23:00, qua đời hồi 5:00 ngày 29/5/2012.

Thi hài của người được đưa về bằng xe cứu thương rời Saigon lúc 6:15 ngày 29/5/2012, khoảng 10:00 ngày 30/5 đến nhà thờ Chính Tòa Xã Đoài, sau đó được chuyển về giáo xứ Thuận Nghĩa. Sau đây là hình ảnh cuộc đón rước thi hài của người.

                    Nhấn vào đây để >> Xem thêm hình ảnh lễ an táng












Lạc Lối

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Thánh lễ cầu nguyện cho Lm Antôn Phạm Đình Phùng


 










 Tối hôm nay, lúc 19 giờ 30 phút ngày 29 tháng 5 năm 2012, tại trụ sở Giáo phận Vinh tại Sài Gòn, đã có thánh lễ đồng tế cầu nguyện cho cha Antôn Phạm Đình Phùng vừa mới qua đời lúc 5 giờ 30 sáng nay tại bệnh viện Nhiệt Đới, Sài Gòn.


Thánh lễ do cha Giám đốc Gioan Baotixita Phạm Quang Long chủ tế và bốn cha đồng tế, cùng với đông đảo các tu sĩ, sinh viên và giáo đân (đặc biệt là giáo dân Giáo xứ Thuận Nghĩa nơi cha đang quản nhiệm) đang sinh sống và học tập tại Sài Gòn.

Thánh lễ đã diễn ra rất linh thiêng với đầy sự tiếc nuối trước sự ra đi đột ngột của cha. Sau khi thánh lễ kết thúc mọi người đã ở lại thắp nén hương và cầu nguyện riêng cho ngài.

Trong niềm tin vào Chúa Giê-su Phục Sinh chúng ta tin tưởng vào sự sống vĩnh cửu đời sau và cùng nhau cầu nguyện cho linh hồn cha An-tôn.

Mọi người thắp nén hương cầu nguyện cho cha An-tôn

Xuân Giáp

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Từ người lính Mỹ trở thành linh mục VN


RFA 05/5/2010 - Khi được lệnh sang tham chiến tại Việt Nam năm 1966, một người lính trẻ Hoa Kỳ không bao giờ nghĩ mình có thể gắn bó với đất nước này đến nỗi xin ở lại để trở thành linh mục.



Trở thành bằng hữu

Sau ngày 30 tháng Tư, ông chỉ mong được chính quyền mới cho ở lại cùng giáo dân của mình. Tháng Mười năm  1975 ông bị đẩy lên máy bay qua Thái Lan mà không có một mảnh giấy tuỳ thân. Rồi cuộc đời đưa đẩy ông về làm linh mục tại tỉnh Udonthani miền Bắc Thái Lan từ ngày ấy đến giờ.

Cựu chiến binh John Thabor tức linh mục Dương Tấn Bằng, kể lại với Thanh Trúc câu chuyện từ người lính Mỹ đến người tu sĩ Công giáo Việt Nam: “Tên của cha bằng tiếng Mỹ là John Thabor. Năm 1966, cha đi lính ở Việt Nam, rồi có một ông cha  đỡ đầu gọi là cha dưỡng phụ Nguyễn Lân Mẫn, bây giờ ngài đang làm giáo xứ đại chủng viện ở Huế của Xuân Bích, đổi tên John Thabor thành Dương Tấn Bằng. Họ Dương là người nước ngoài, Tấn là tiến tới, Bằng là bằng hữu. Dương tấn Bằng có ý nghĩa là một người nước ngoài đến để làm bạn.”

Thanh TrúcThưa cha, khi bắt đầu đi tu thì cha làm thế nào để ra khỏi quân đội?

LM Dương Tấn Bằng: “Lúc đầu rất rắc rối vì chính phủ Việt Nam đòi phải có giấy phép của chính phủ Mỹ, một thẻ lưu trú, một hộ chiếu. Thế mà Toà Đại Sứ  Mỹ ở Sài Gòn nói là nếu không có thẻ lưu trú của nước Việt  họ sẽ không cấp hộ chiếu.

Bộ Nội Vụ của nước Việt Nam thì nói nếu không có hộ chiếu họ sẽ không cho thẻ lưu trú. Cho nên ban đầu coi như là không được. Nhưng mà các cha vận động bằng cách nào không hiểu mà đâu ra đấy cũng là ý Chúa. Cha được giải ngũ ra và bắt đầu vận áo dòng và học tiếng để sửa  soạn vào Đại Chủng Viện ở Sài Gòn”.

Thanh TrúcCha học  tiếng Việt như thế nào, có dễ học hay không?

LM Dương Tấn Bằng: “Khó như quỷ! Lúc đầu cha không biết những cái dấu, tiếng Việt Nam là độc âm, mỗi âm một tiếng khác nhau. Lúc đầu thấy  khó lắm mà sau một thời gian học với các chú tiểu chủng sinh ở chủng viện thánh Gioan 23 ở Đà Nẵng thì đã bắt đầu biết tiếng và nói được.”

Thanh TrúcTừ một G.I trong quân đội Mỹ rồi trở thành một linh mục thì có cái khó khăn nào mà cha cần phải vượt qua?

LM Dương Tấn Bằng: “Cái khó khăn là tại tâm, vì chính cha tự hào cha là người tốt, cha là người biết mọi sự vì là người Mỹ. Cái  mặc cảm tự tôn cho rằng không ai có thể dạy cha. Ngay cả vấn đề sống và giữ đức tin, cha đã sống cuộc đời không phải là vị tha mà vị kỷ, sống đạo vì cha mẹ bắt đi lễ nhà thờ nhà thánh.

Mà khi sang Việt Nam thì thấy làm sao mà trong một nước có chiến tranh, trong sự đau khổ sự thiếu về vấn đề vật chất mà họ vẫn có đức tin mạnh như vậy. Điều đó làm cho cha bắt đầu nghĩ nhiều đến đời sống nội tâm của mình, nên khi bắt đầu tu cha có một sự phấn khởi, cảm thấy mình lĩnh hội và hiểu sâu xa về vấn đề đức tin hơn.”

Thanh TrúcĐến năm nào thì cha thụ phong linh mục?

LM Dương Tấn Bằng: “Học xong chương trình Đại Chủng Viện năm 1974. Đáng lẽ ra chịu chức linh mục ở tại Việt Nam mà cha chịu chức Sáu do Đức Cha Phạm Ngọc Chi ở Đà Nẵng truyền chức cho cha. Vì mười năm trời không về nhà một lần thăm cha mẹ nên cha đã xin phép Đức Cha cho về Mỹ chịu chức ở bên Mỹ. Đức Cha đã viết thư trao quyền cho giám mục ở bên Mỹ truyền chức cho cha với mục đích sẽ tu cho địa phận Đà Nẵng.

Cha chịu chức ở bên Mỹ khi về thăm quê quán xong rồi trở lại Việt Nam năm 1974.”

Ký ức về 30 tháng 4 

Thanh TrúcTrong biến cố 30 tháng Tư 1975 thì  cha đang ở đâu?

LM Dương Tấn Bằng: “Lúc đầu cha làm cha phó trên một giáo xứ cách thành phố Đà Nẵng vài chục cây số. Thế rồi Đà Nẵng thất thủ, các “bác” ở ngoài Bắc vào và đã bắt cha. Họ để cha ở đó một thời gian và mỗi ngày cha phải đi từ trên núi xuống công an để trình diện và đối thoại với họ.

Sau đó Đức Cha Chi chuyển cha từ Phú Thượng ở trên núi xuống thánh phố mà ngài không xin phép nên chính phủ bắt lẽ là ngài không có quyền đổi nhân sự từ chỗ này đến chỗ khác.

Họ đã bắt cha giam một đêm và cho lính gác điệu cha từ Đà Nẵng vào Sài Gòn. Khi lên xe thì đi với một cán bộ nam và một cán bộ nữ. Trên xe đó họ đã nói với những người trong xe rằng người cán bộ nữ là vợ của cha. Cha nói cha độc thân, không phải vợ của cha đâu.

Khi tới Nha Trang phải nghỉ lại một đêm, họ muốn hai người ngủ trong phòng, cha nhất quyết không chịu. Thế rồi họ để cha trong phòng một mình. Cha lấy ghế chận vào cánh cửa vì ban đêm sợ họ đưa người đàn bà đó vào phòng của cha thì nguy.”

Thanh TrúcTheo ý của cha thì tại sao họ làm như vậy?

LM Dương Tấn Bằng: “Họ muốn cha bị giảm giá trị linh mục. Họ không nhận cái vấn đề cha là linh mục mà họ muốn người ta nghĩ rằng cha là một người thường để mà có cái toà án nhân dân kết tội là làm cựu quân nhân đã giết người Việt Nam. Phạm tội đối với dân tộc Việt Nam thì họ trục xuất.”

Thanh TrúcRồi sau đó họ đưa cha về Sài Gòn?

LM Dương Tấn Bằng: “Sáng hôm sau lên xe đi về Sài Gòn. Lúc đầu họ đưa cha vào chỗ của các cha Dòng Tên, mà cha nói là cha đã từng học Đại Chủng Viện số 6 Cường Để. Người cán bộ nam nói là phải trả lại tiền vé xe, cha không có tiền, thế là cán bộ nam để cha tự do đi vào chủng viện số 6 Cường Để, vay tiền các cha mà hoàn lại cho anh ta.

Tới cái ngày họ muốn điệu cha ra phi cảng để ra khỏi Việt nam, họ đã đưa vào Bộ Nội Vụ, có một loại giấy tờ mà trong đó, câu thứ mười bảy hỏi tại sao ông muốn xuất cảnh. Cha nói cha đâu có muốn xuất cảnh, cha đã xin các ông đổi ý và cho cha ở nước Việt Nam luôn. Người cán bộ đưa giấy cho cha không biết làm sao, mới đưa cha lên lầu. Người ở trên lầu nói cha về để chờ xem xét chuyện này sau.

Thế nhưng về sau họ điệu cha ra phi cảng Tân Sơn Nhất, lên máy bay của hãng Pháp, đi qua phi trường Dong Muang ở Thái Lan tháng Mười năm 1975.

Những người hữu trách đuổi ra khỏi phi cảng để cha đi đâu thì đi tại vì cha không có giấy tờ nhập quốc, không có một giấy tờ từ Việt Nam đến đây như là di dân hay là người bị vấn đề về chính trị.

Thế rồi có một người đã lấy tiền ra cho cha đi tắc xi vào thành phố. Người đánh tắc xi hỏi đi đâu. Cha cứ làm dấu thánh giá và làm dấu hiệu đi đến một cái nhà thờ nào. Cuối cùng họ đưa tới một nhà dòng.”

Linh mục Dương Tấn Bằng, bị trục xuất từ Việt Nam sang Thái Lan năm 1975 vì là người Mỹ và chỉ muốn được ở lại với giáo dân Việt Nam. Đến thủ đô Bangkok không giấy tờ, không tiền bạc, không biết tiếng Thái, ông bị đuổi ra khỏi phi cảng quốc tế Dong Muang. Thế rồi hoàn cảnh đưa đẩy ông gặp được Đức Cha người Hoa Kỳ đang ở Udonthani miền Bắc Thái Lan, nơi ông về trú ngụ và làm việc từ đó đến giờ.

LM Dương Tấn Bằng kể rằng “lúc đầu thì học tiếng Thái ba bốn tháng, thế rồi Đức Cha người Hoa Kỳ qua nước Mỹ đi giảng để kiếm tiền giúp địa phận. Lúc đi ngài cho cha làm cha xứ của nhà thờ chính toà ở Udon đây. Một thời gian mấy tháng trời ở với Đức Cha thì mới đổi về một giáo xứ ở cách Udon độ hai trăm năm chục cây số.”

Thanh TrúcCha có bao giờ trở lại thăm Việt Nam ?

LM Dương Tấn Bằng: “Có một lần, năm 1991, mẹ ở bên Mỹ qua đây thăm, cha muốn mời mẹ qua Việt Nam để coi cái chỗ cha đã từng học và những người bạn cùng lớp làm cha xứ ở đó. Đã nộp đơn qua một công ty du lịch, đã chờ đợi  năm bảy ngày mà họ không trả lời, nghĩa là họ không cho phép”.

Hướng về Việt Nam

Thanh TrúcTrong lòng cha thì cha nghĩ cha là người Mỹ, người Việt Nam hay là người Thái Lan?

LM Dương Tấn Bằng: “Thật ra không phải cha mất gốc mất rễ nhưng vì đã muốn dâng hiến cả đời cho giáo dân Việt Nam cho nên cái lòng trí của cha bao giờ cũng hướng về đó.

Hiện tại ở nước Thái, ở Udon, có nhiều người từ Trung Bộ, người Nghệ An, Vinh, Hà Tĩnh, đến đây làm việc. Họ đến dự lễ ở nhà thờ mà cha đi làm lễ chiều này là thứ Bảy. Cứ Chúa Nhật cuối tháng là có cha người Việt Nam, cha Đức và cha Trực. Ba cha giảng bằng tiếng Việt Nam làm lễ bằng tiếng Việt Nam cho giáo dân người Việt Nam. Cho nên cũng do sự gần gũi và cũng ấm cúng trong lòng với người Việt Nam như xưa.”

Thanh TrúcNhắc về ngày 30 tháng tư năm 1975 ở Việt nam, kỷ niệm nào làm cho cha nhớ nhất?

LM Dương Tấn Bằng: “Tự vì cha đã ở trong chế độ mới với các “bác” những năm bảy tháng, nên cha cũng đủ biết những sự giả dối của họ. Có kỷ niệm là khi đó họ đưa dân lên khai thác ở trên núi và cha đã đi với họ.

Thế rồi buổi tối khi làm việc xong thì cha đã làm lễ ở ngoài trời và đã giảng về sự sống. Cha đã chơi chữ, nói đến ái quốc đến nước đến sự sống của con người bắt đầu ở trong nước ra. Cha đã phủ nhận giá trị của lý thuyết Marx Lenine. Hôm sau họ mời cha xuống núi, về giáo xứ Đà Nẵng, không cho ở với giáo dân nữa.”

Thanh TrúcĐó là kỷ niệm mà cha nhớ nhất.

LM Dương Tấn Bằng: “Cha đã nói khi nào cha có thể mặc áo linh mục về Việt Nam thì cha sẽ về Việt Nam. Còn nếu họ bắt cha vận thường phục thì cha không về. Tại vì cha đã bị trục xuất với tư cách là linh mục thì cha sẽ về thăm với tư cách là linh mục. Thế thôi. Cha vẫn yêu nước Việt Nam.”

Thanh TrúcThưa linh mục Dương Tấn Bằng, xin cảm ơn tất cả những lời chia sẻ của linh mục. 


Thanh Trúc

(Nguồn: RFA - www.rfa.org)

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Đời người tu hành



Linh mục FX Lê Viết Hùng
Sinh năm 1941, tại giáo xứ Đức Lân, Nghệ An,
Đi tu lúc 16 tuổi;
hơn 10 năm tu luyện tại trường Tiểu và Đại Chủng viện;
13 năm tù đày;
11 năm bị quản chế;
chịu chức linh mục lúc 58 tuổi;
13 năm thi hành chức linh mục;
qua đời ở tuổi 71.





TIỂU SỬ CHI TIẾT


Linh mục Phanxicô Xaviê Lê Viết Hùng sinh ngày 29/10/1941 tại giáo họ Diệu Ốc, giáo xứ Đức Lân, hạt Đông Tháp (thuộc xã Phúc Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An).
+ Năm 1957-1959: Học ở chủng viện dự bị Xuân Phong

+ Năm 1959-1965: Học ở Tiểu chủng viện Xã Đoài

+ Năm 1968: Chính quyền cộng sản bắt đi cải tạo hơn 10 năm tại trại giam Cổng Trời và sau khi được trả tự do còn bị quản chế đến năm 1998

+ Vào Đại Chủng viện Vinh Thanh: 12-08-1998

+ Thụ phong Linh mục: 26-1-1999

+ Từ tháng 1999 - 2008: Đặc trách đào tạo tiền chủng sinh tại Tòa Giám mục Xã Đoài.

+ Năm 2004: kiêm phụ trách giáo xứ Bùi Ngọa

+ Từ ngày 19-8-2008 đến nay: Quản xứ Trung Song.

+ Vì tai nạn giao thông trên đường đi dâng lễ, ngài đã từ trần hồi 2h20’ ngày 14/2/2012.

Hưởng thọ 71 tuổi, 13 năm linh mục.


-----------------------------------

Lễ an táng Lm FX Lê Viết Hùng

“Nỗi niềm thương tiếc Cha vô hạn, chúng con đau, cả giáo xứ đau khi nghe tin Cha đã lìa xa chúng con. Ngôi thánh đường Cha xây, những dự định của Cha trong năm mới này lẽ nào vắng bóng Cha, chúng con không tin nổi điều này, lần này chúng con biết Cha đã ra đi, đi mãi…”
Lời tiễn biệt của vị chủ tịch Hội đồng mục vụ giáo xứ, cũng là tiếng khóc xé lòng của toàn thể anh chị em linh tông, huyết tộc, thân bằng quyến thuộc cùng gần 3.000 con tim của giáo xứ Trung Song trong ngày tiễn Cha Phanxicô Xaviê Lê Viết Hùng về với lòng đất mẹ.
Không một lời giã biệt, không một dấu hiệu báo trước về sự ra đi. Trong giờ cơm tối, để chuẩn bị đi dâng Thánh lễ tại một họ lẻ trong giáo xứ, cha con còn bàn với nhau về một chuyến đi mục vụ sẽ thực hiện trong ngày mai. Sau khi ra khỏi nhà không xa, một tai nạn giao thông đã lấy đi mạng sống của ngài. Từ Trung Song, tin Cha xứ qua đời đến quá bất ngờ, người người sửng sốt và đau đớn.
Con người mảnh khảnh nhưng đầy cương nghị ấy sinh ra và lớn lên tại giáo họ Diệu Ốc, xứ Đức Lân. Năm 13 tuổi, cái tuổi mà bao bạn bè đồng lứa đang mải mê thả diều, đuổi chuồn bắt bướm, thì chú Hùng đã khăn gói quả mướp rời xa gia đình khởi đầu  đời tu nơi Trường tập Xuân Phong. 16 tuổi, thầy Hùng được gọi vào Trường Latinh (Tiểu chủng viện). Thời gian 6 năm trôi nhanh với những dự phóng ấp ủ cho hành trình linh mục. Mãn Tiểu chủng viện rồi kẻ giảng (giúp xứ) 3 năm… Tưởng chừng mọi sự đã hanh thông với ngày về Trường Lý đoán (Đại Chủng viện). Nhưng (một chữ nhưng mặn chát, uất nghẹn), thầy Hùng bị chính quyền cộng sản bắt giam chỉ vì là “cán bộ” của Chúa, của Giáo Hội, với cái án không bao giờ được xử, không hẹn ngày về… khởi đầu cho những năm dài thương khó. 13 năm đằng đẵng qua hết “trại” này đến “trại khác, và cuối cùng là Trại giam Cổng Trời (Hà Giang) – nơi lưu dấu những chứng nhân tử đạo và bao phận tù nhân oan ức phải vùi xác rừng xanh…
Năm 1981, thầy Hùng được trả tự do, nhưng là thứ tự do trong vòng quản chế. Dù sao đi nữa, ngọn lửa tông đồ vẫn âm ỉ cháy trong con tim và đôi mắt của con người không bị khuất phục bởi cường quyền. Năm 1992, thầy được gọi vào giúp Tòa Giám mục và học hàm thụ tại Đại chủng viện Vinh Thanh, và rồi dù muộn mằn, xây xước, năm 1999, thầy đã được thụ phong Linh mục. Kể từ đó, với tư cách là mục tử, cha Phanxicô Xaviê đã miệt mài dấn thân trong những trách vụ mà bề trên giao phó, từ đặc trách lớp Tiền chủng viện Xã Đoài, quản xứ Bùi Ngọa, linh hướng, cha giải tội cho dòng Mến Thánh Giá Xã Đoài, và sau cùng là quản xứ Trung Song…
Từ 3 ngày nay, Trung Song trắng một màu tang tóc, u buồn. Buổi sáng ngày 16/02, trời mưa tầm tã, ngày tiễn cha đi…
Thánh lễ an táng và nghi thức tiễn biệt cố linh mục Phanxicô Xaviê Lê Viết Hùng diễn ra lúc 9 giờ. Đức Cha già Phaolô Maria Cao Đình Thuyên chủ tế Thánh lễ trước sự hiện hiện của gần 100 linh mục trong và ngoài giáo phận, quý chủng sinh, nam nữ tu sĩ và đông đảo bà con xa gần.
Giảng trong Thánh lễ, Đức Cha Phaolô Maria nói về sự chết như là cánh cửa mở ra cho đời sống miên viễn. Nhờ cái chết của mình, Chúa Giêsu đã hủy diệt cái chết của chúng ta, nhờ sự sống lại của Ngài, Ngài đã phục hồi sự sống cho chúng ta (x. Lời tiền tụng trong Kinh nguyện Thánh Thể Mùa Phục Sinh). Qua cái chết của Chúa, người Kitô hữu có khả năng đi vào sự sống đời đời, tiến tới mối hiệp thông với Thiên Chúa, Đấng đã đến với nhân loại qua Chúa Phục Sinh. Như thế, cái chết của cha Phanxicô Xaviê mở ra chân trời mới, là cửa ngõ đưa ngài vào Nước Trời. Do đó, cái chết của ngài không phải là ngõ cụt, một sự thất bại, nhưng đem lại cho ngài sự sống đời đời.
Đức Cha cũng nhấn mạnh đến thứ hoa trái thiêng thánh mà người linh mục đã miệt mài gieo vãi suốt những năm tháng sống trên trần gian. Hoa trái đó không chỉ được định hình ở những công trình xây dựng, ở một số quan điểm, việc làm đạo đức mà quan trọng hơn, nó còn được biểu hiện suốt hành trình kiếm tìm, lựa chọn và cống hiến trọn vẹn cho lẽ sống cuộc đời.
Sau nghi thức phó dâng và tiễn biệt là lễ di quan ra khu vực huyệt mộ. Bà con giáo dân đứng kín dọc các lối đi khi di ảnh và linh cữu rước qua, lưu luyến tiễn biệt người mục tử đáng kính về nơi an nghỉ cuối cùng.
Khép lại chặng hành trình 71 năm cuộc đời trần thế, 13 năm linh mục, cha Phanxicô Xaviê Lê Viết Hùng đã đột ngột vĩnh viễn nằm xuống giữa nỗi đau, sự trống vắng của người ở lại. Lời ai điếu trong nước mắt nhưng với niềm tín thác mạnh mẽ vào Chúa Phục sinh, chúng ta chắc rằng, linh hồn cố linh mục Phanxicô Xaviê sẽ được thưởng công xứng đáng với những hy sinh của một đời mục tử mà ngài đã dấn thân không mỏi.
Jos. Văn Huệ

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Linh mục - làm dâu trăm họ?


Khi nghe nói một linh mục được bổ nhiệm làm cha xứ hay cha phó, nhiều người vẫn thường có thái độ thương cảm "Tội nghiệp cha, cha phải làm dâu trăm họ". Không riêng họ, có rất nhiều ông cha, bà phước cũng quan niệm "tôi phải làm dâu trăm họ".
Tại sao lại có quan niệm như thế. Để hiểu rõ thế nào là làm dâu, chắc phải nhắc lại chuyện thời xưa. Khi một người con gái lấy chồng, nàng phải ở lại nhà chồng một thời gian, dài ngắn tùy gia đình chồng. Nàng phải làm tất cả mọi việc nặng nhọc trong nhà, ngoài đồng. Nàng phải làm tất cả những gì mẹ chồng, có khi cả các chị em chồng yêu cầu, giống như một con ở. Có những việc có lý. Có những việc chẳng có lý tý nào. Mẹ chồng, chị em chồng khắt khe, tha hồ sai bảo, phê phán, nguýt lườm. Nàng dâu khổ sở trăm bề, thức khuya dậy sớm, làm tôi mọi cho nhà chồng. Nàng dâu như sống trong ngục tù, sống giữa địch thù, chẳng được một chút tình thương.
Dĩ nhiên không phải tất cả các gia đình nhà chồng đều đối xử tệ như thế với nàng dâu. Có những bố mẹ chồng rất tốt, coi con dâu như chính con đẻ của mình. Nếu mua một món quà cho con gái, họ cũng mua quà cho con dâu.
Khi quan niệm một ông cha làm dâu trăm họ, người ta muốn nói ông cha sẽ phải chịu nhiều khó khăn, bắt bẻ, thiệt thòi, đối nghịch của người giáo dân trong xứ đạo. Ông cha là nàng dâu. Giáo dân là mẹ chồng. Giáo dân là chị em chồng. Sống trong hoàn cảnh đó, ông cha chắc chắn phải có thái độ đối phó, thái độ không thân thiện, thái độ thù nghịch. Lúc nào cũng phải chuẩn bị đương đầu với đấu tranh. Tâm thần bất an, đầu óc căng thẳng, làm sao hai bên ông cha và giáo dân có thể cộng tác trong việc mở mang nước Chúa, xây dựng giáo xứ và giáo hội.
Tôi không phê phán họ. Tôi chỉ thương cho những người có quan niệm như thế. Họ đã làm giảm đi giá trị của tình người. Con người là anh em của con người, là con cùng một Cha trên trời (Ga 20:17).
Tôi vẫn quan niệm ông cha phải luôn luôn "là người yêu của mọi người, người yêu của trăm họ". Chỉ thử nghĩ đến câu "tôi là người yêu của mọi người, tôi là người yêu của trăm họ", chúng ta đã cảm thấy khác như thế nào. Nói đến người yêu, chúng ta nghĩ ngay đến những niềm vui, hạnh phúc và bình an. Những người yêu nhau sẽ cảm thấy sung sướng khi gần nhau và làm việc bên nhau. Họ thầm nghĩ đến nhau và mong được mãi mãi bên nhau.
Là người yêu của mọi người, ông cha sẽ tận tình phục vụ.
Là người yêu của trăm họ, ông cha sẽ vui vẻ giúp đỡ.
Cởi mở, ông cha sẽ sẵn sàng chia sẻ tình thương.
Thoải mái, ông cha sẽ hăng say làm việc.
Tươi vui, ông cha sẽ dễ dàng rao truyền Tin Mừng của Nước Trời.
Ông cha và giáo dân, tất cả mọi người sẽ tìm thấy niềm vui, hạnh phúc và bình an.
Nếu mỗi người chúng ta, một ông cha, một bà phước, một giáo dân luôn luôn là "người yêu của mọi người, người yêu của trăm họ", thì thiên đàng sẽ hiện diện ngay trên trần thế này, trong bạn, trong tôi và trong mọi người.
bởi Thích Ngô
ngày 10 tháng 11 2011

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

5 năm linh mục


Ngày 8/8/2011 một nhóm linh mục trẻ, những người đã lãnh nhận sứ vụ linh mục cũng ngày này cách đây 5 năm, đã hội ngộ tại giáo xứ Mỹ Hoà, Hà Tĩnh. Đây là các linh mục khoá VI tại Đại Chủng viện Xã Đoài.