Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Đỉnh cao và kết cục

Mình hay quan sát cuộc đời của các lãnh tụ trên thế giới từ khi đang ở đỉnh cao quyền lực cho đến khi kết thúc cuộc đời. Và mình thường tự hỏi cuộc đời của các vị ấy có để lại bài học nào cho hậu thế hay không. Mình nghĩ đối với mình là có và không dám khẳng định thay cho người khác. Mình ghi lại một số bức hình ấn tượng của một số bác lãnh tụ. Những bác nào còn thiếu xin mời bà con bổ sung sau nhé.

1) Bác Hitler:
                                          Bác Hit đang diễn thuyết

                                          Thi hài được cho là của bác Hit



2) Bác Mussolini
                                          Bác Mút trước triệu người dân
                       Bác Mút cùng người tình bị treo ngược tại Milan sau khi bị xử bắn

3) Bác Pinochet

                                            Bác Pinochet duyệt hàng quân danh dự
                                Bác Pi không còn đủ sức để ngồi trong tòa án xét xử bác

4) Bác Ceaucescu

                                           Bác Xê đang vung quả đấm thép
                                     Bác Xê và bác gái trước làn đạn của bọn phản bội

5) Bác Noriega (tổng thống Panama)

Bác Nô tươi cười khi đang làm tổng thống

                                                 Bác Nô không cười được nữa khi bị bắt 
                                                về tội rửa tiền và buôn lậu ma túy

6) Bác Milosevic (tổng thống Nam tư)

                                                           Bác Mi đang chào nhân dân
                                             Thế rồi bác Mi không tránh được vòng lao lý
                                             vì tội thảm sát dân thường năm 91-92

7) Bác Karadzic (tổng thống Serbi)

                                               Bác Ka (bên phải) đang thị sát chiến dịch
                                          Bác Ka bị đưa ra tòa án quốc tế về tội diệt chủng
8) Bác Hussein

Bác Hút trong một cuộc mittinh


                               Bác Hút rất bình tĩnh trước giá treo cổ

9) Bác Mubarak

Bác Mu đang trêu đùa Tổng thống Mỹ


            Bác Mu đang khò khè sau song sắt vì tham nhũng gần 100 tỉ USD 

10) Bác Gaddafi


                               Bác Ga là vua của tất cả vua châu Phi
                                  Nhưng bác Ga đã bị bọn phiến quân đối xử tàn bạo  

11) Bác Kim Chính Nhật
Gương mặt bác Kim rất ấn tượng với cặp kính đen huyền thoại



                                Bác nằm trong quan tài trong suốt, phủ khăn đỏ
                nhưng tại Liên hợp quốc nhiều đại biểu từ chối mặc niệm bác.
                                               Thật chẳng ra làm sao!
 Trong các lãnh tụ nói trên có lẽ bác Kim là người may mắn nhất vì bác có thể lựa chọn đoạn kết cho cuộc đời mình. Những người đã trao sự lựa chọn ấy cho nhân dân thì thường có kết cục bi thảm, gọi là tiền kiết hậu hung.

Tâm sự y giáo's blog

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Thà ở tù còn hơn

"Đời thượng cổ nước Hilap có một hoàng đế tên là Denis. Ông hoàng này nổi tiếng tàn bạo, nhưng lại thích làm thơ và muốn mọi người phải ca tụng thơ của mình.

Một hôm, trong một bữa tiệc thiết đãi quan quân trong nước, vua đọc một bài thơ mới làm và hỏi ý kiến Philôxen, là một thi sĩ nổi danh thời đó.

Philoxen nhận lấy bài thơ, xem một lượt từ đầu đến cuối, rồi lạnh lùng nói: "Tâu bệ hạ, bài thơ của bệ hạ toàn dùng những câu sáo ngữ, hình thức tầm thường, nội dung nông cạn, cần phải sửa lại thật nhiều mới gọi là thơ được."


Vốn không quen nghe nói thật và lời phê bình, nhà vua rất tức giận, liền ra lệnh giam Philôxen trong một cái hang đá.

Mấy tháng sau, cũng trong một bữa yến tiệc, tên bạo chúa nhớ đến Philôxen, cho người đi mời ông về dự.

Cuối bữa tiệc, Denis lại đọc một bài thơ mới sáng tác và tự cho là tuyệt tác, rồi hỏi ý kiến Philôxen.

Xem xong bài thơ, thi sĩ không phát biểu gì, ông bảo người lính canh: "Hãy đưa tôi trở về hang đá!"

Lời bàn:

Ưa nịnh hót là tật xấu rõ nhất nhiều người Việt đương đại. Họ lấy dối trá làm lẽ sống, thành nhu cầu sống còn của phe nhóm. Một khi tính xu nịnh không được đáp ứng, thì họ trở nên bất công, tàn bạo. Vì chỉ ưa xu nịnh, họ không còn có thể chịu được những lời nói thật nữa. 

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Diễn văn thắng cử của Tổng thống Obama

Nguyễn Khoa Thái Anh dịch
clip_image002
Tân Tổng thống đời thứ 44 của Hoa Kỳ đặt tay lên cuốn Kinh thánh để tuyên thệ nhậm chức. Ảnh: Internet

Trong khi cuộc họp kín của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam vừa diễn ra hồi tháng 10 làm cho nhiều con dân thất vọng và xấu hổ thì trong cuộc bầu cử gay go nhưng phơi bày đầy đủ những kịch tính của một  thể chế Dân chủ Hoa kỳ người ta đã thấy ông Obama xuất hiện một lần nữa với nhiệm kỳ Tổng thống mới. Bài diễn văn thắng cử của ông bày tỏ đầy đủ những ý tưởng khiêm tốn, đoàn kết, chân thành và minh bạch. Một điều còn nằm trong mơ ước xa xôi cho Việt Nam.
Dịch giả

Cảm ơn quý vị. Cảm ơn quý vị. Cảm ơn các bạn thật nhiều.

Đêm nay, hơn 200 năm sau khi thuộc địa cũ giành quyền định đoạt vận mệnh của mình, nhiệm vụ hoàn thành một hợp quần của chúng ta tiếp tục tiến về phía trước.

Tiến về phía trước vì các bạn. Tiến về phía trước vì các bạn đã xác nhận một lần nữa tinh thần đã giúp chúng ta chiến thắng cả chiến tranh và suy thoái, tinh thần đã đưa đất nước này khỏi vực thẳm của tuyệt vọng tới đỉnh cao của niềm tin. Niềm tin rằng trong khi mỗi chúng ta sẽ theo đuổi một giấc mơ riêng thì chúng ta vẫn là một gia đình Mỹ và chúng ta cùng đi lên hay thất bại với nhau trong tư cách một quốc gia, một dân tộc.

Trong cuộc bầu cử tối nay, các bạn, những công dân Mỹ, nhắc nhở chúng ta rằng con đường vẫn còn chông gai, trong khi hành trình của chúng ta vẫn còn dài, chúng ta phải tự vực mình dậy để phấn đấu trở lại, và từ trong tim chúng ta biết rằng điều tốt đẹp nhất sẽ đến với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Tôi muốn cảm ơn mọi người dân Mỹ đã tham gia vào cuộc bầu cử, dù các bạn được bỏ lá phiếu đầu tiên hay phải xếp hàng dài chờ đợi. Đây là một chuyện chúng ta phải cải thiện.

Dù cho bạn dẫm những bước dài trên vỉa hè hay gọi điện giục đầu phiếu, dù các bạn giơ biểu ngữ ủng hộ Obama hay Romney, thì các bạn cũng đã làm cho tiếng nói  của mình được lắng nghe. Các bạn đã tạo ra thành quả.Tôi vừa nói chuyện với Thống đốc Romney để chúc mừng ông ấy và ông Paul Ryan trong cuộc tranh cử quyết liệt của họ. Chúng tôi có tranh đấu dữ dội, cũng vì chúng tôi thực sự yêu đất nước này. Và chúng tôi thực sự quan tâm tới tương lai của đất nước này.

Từ George đến Lenore đến con trai của họ là Mitt, gia đình Romney đã lựa chọn cách đền đáp Hoa Kỳ bằng con đường phục vụ xã hội. Đó là di sản mà chúng ta trân trọng và hoan nghênh trong đêm nay. Trong những tuần tới, tôi mong sẽ có dịp ngồi với Thống đốc Romney để bàn thảo về vấn đề liệu chúng tôi có thể cùng nhau làm việc để đưa đất nước này đi lên hay không. Tôi muốn cảm ơn một người bạn và là người đã chung vai sát cánh với tôi trong suốt 4 năm qua, một chiến sĩ tích cực của Hoa Kỳ, một Phó tổng thống trên cả tuyệt vời mà bất kỳ ai cũng mong đợi: Joe Biden.

Và tôi cũng không là một người đàn ông như ngày hôm nay nếu không có người phụ nữ đã đồng ý lấy tôi làm chồng 20 năm trước. Tôi muốn tuyên bố trước công chúng: Michelle, anh yêu em hơn bao giờ hết. Anh chưa bao giờ cảm thấy tự hào bằng bây giờ khi thấy cả nước Mỹ cũng yêu quý em trong vai đệ nhất phu nhân.

Sasha và Malia ngay trước mắt chúng ta đang trưởng thành để trở nên những người phụ nữ khoẻ mạnh, thông minh và xinh đẹp, giống như mẹ các con. Bố rất tự hào về các con. Nhưng bố phải nói: nuôi một con chó cũng đủ rồi.

Này đội ngũ trong chiến dịch tranh cử, này những tình nguyện viên tuyệt vời nhất mà trong lịch sử của chính trường chưa bao giờ có, xin gởi đến các bạn, những chiến sĩ can trường nhất lời cảm tạ và chúc tụng chân thành nhất. Đối với một số các bạn, đây mới là lần đầu ra trận, một số các bạn khác đã sát cánh bên tôi từ những ngày đầu tiên. Nhưng tất cả các bạn đều là quyến thuộc trong một gia đình. Không cần biết các bạn đang làm gì và sẽ chọn hướng đi nào bắt đầu từ đây, các bạn sẽ khắc ghi trong tâm trí cuộc hành trình chung mà ta đã đi qua và các bạn sẽ được vị Tổng thống này suốt đời thành thật nhớ ơn. Cảm ơn các bạn đã vững niềm tin xuyên suốt, qua những đèo dốc cheo leo, qua những vực sâu thung lũng. Các bạn đã nâng tôi lên trên suốt cả chặng đường, và tôi nguyện sẽ mãi mãi tri ân tất cả những đóng góp tuyệt vời không thể tưởng tượng được của các bạn.

Tôi biết rằng những chiến dịch trong chính trường nhiều lúc có vẻ nhỏ mọn và vớ vẩn. Và điều đó giúp đầy đủ vũ khí cho phe đả kích để họ tuyên bố rằng chính trị không gì hơn một cuộc tranh đua về lòng tự cao tự đại, và phạm trù quyền lợi riêng của các phe nhóm. Nhưng nếu các bạn có dịp nói chuyện với những người có mặt trong các cuộc vận động bầu cử của chúng tôi, chen nhau dọc theo dây thừng trong sân bóng của các học đường trung học, hay gặp những người làm việc đêm khuya ở những quận hạt xa nhà, các bạn sẽ phát hiện ra những sự kiện khác.

Bạn sẽ nghe sự quyết tâm trong tiếng nói của một tổ chức viên trẻ đang làm việc để kiếm tiền theo học đại học và họ muốn cho những em trẻ khác sẽ có những cơ hội như họ. Bạn sẽ nghe sự kiêu hãnh trong tiếng nói của một tình nguyện viên đi gõ cửa từng nhà vì anh hay em của họ vừa được xưởng xe mướn khi công ty này mở thêm một ca làm việc khác. Bạn sẽ nghe lòng yêu nước trong tiếng nói của một người vợ một chiến binh khi cô làm việc khuya khoắt ở một tổng đài điện thoại để cho không một ai đang đấu tranh cho đất nước này phải tranh đấu để có được một mái nhà khi họ mãn binh dịch trở về.

Đó là lý do tại sao chúng tôi tranh cử. Đó là chuyện của chính trường. Đó là tại sao chúng ta cần thiết phải có chuyện bầu cử. Chuyện này không nhỏ nhặt. Chuyện này thật lớn lao. Chuyện này thật quan trọng. Nền dân chủ trong một quốc gia của 300 triệu dân thật là ồn ào, thật là náo nhiệt, và thật sự rắc rối. Chúng ta, ai cũng có quan điểm riêng của mình. Mỗi người trong chúng ta đều có một niềm tin sâu xa. Và khi chúng ta kinh qua những thời buổi khó khăn, khi chúng ta có những quyết định trọng đại trong một quốc gia, tất nhiên sẽ khuấy lên lòng cuồng nhiệt, khuấy lên những tranh cãi sôi nổi.

Điều đó sẽ không thay đổi sau đêm nay, mà nó cũng không cần phải như vậy. Những tranh luận mà chúng ta có đây là chỉ dấu của sự tự do. Chúng ta không thể quên rằng khi thốt lên những lời này có những người dân ở những quốc gia xa xôi hiện đang liều mạng sống của mình để có những cơ hội được tranh cãi về những vấn đề thiết thực trong đời sống của họ, để họ có cơ hội đầu phiếu như chúng ta đã thực thi hôm nay.

Nhưng bất chấp mọi khác biệt, phần lớn chúng ta đều có chia sẻ một số niềm tin về tương lai của nước Mỹ. Chúng ta muốn con cái chúng ta trưởng thành ở một đất nước với những trường học tốt nhất, những thầy cô giỏi nhất. 

Một đất nước xứng đáng được thừa hưởng địa vị đứng đầu thế giới về công nghệ, phát minh và cải tiến, với tất cả những công việc và doanh nghiệp tốt nhất theo sau. Chúng ta mong muốn con cái mình được sống ở một đất nước Mỹ không bị suy yếu vì sự bất công, một đất nước không bị đe dọa bởi sức mạnh vũ bão của thiên nhiên đến từ mối hiểm nghèo hâm nóng trái đất bị hâm nóng. Chúng ta muốn để lại một đất nước an toàn, được khắp nơi trên thế giới nể trọng và ngưỡng mộ. Một đất nước được bảo vệ bởi một quân lực hùng mạnh nhất địa cầu, những quân sĩ thượng thặng nhất mà thế giới được biết đến. 

Nhưng cũng là một đất nước đang đi lên với sự tự tin rời xa, đoạn tuyệt với chiến tranh hầu tạo nên một nền hòa bình được xây dựng trên những chân giá trị của tự do và phẩm giá của mọi con người. Chúng ta đặt niềm tin vào một nước Hoa Kỳ rộng lượng, một nước Hoa Kỳ vị tha, một nước Hoa Kỳ bao dung sẽ tạo dựng giấc mơ cho một người con gái của một di dân đang đi học, và chào quốc kỳ của chúng ta. Cho một em trai trẻ ở miệt Nam của Chicago hình dung được đến một cuộc sống xa hơn góc đường.

Cho một người con của một nhân viên bán đồ nội thất ở North Carolina muốn trở thành bác sĩ hay khoa học gia, trở thành một kỹ sư hay doanh nhân, một nhà ngoại giao thậm chí là một tổng thống. Đó là một tương lai mà chúng ta đang đeo đuổi. Đó là một viễn kiến chúng ta đang nhắm tới. Đó là một mục tiêu chúng ta cần tiến tới.

Đó là nơi chúng ta cần đi.

Đúng, chúng ta sẽ bất đồng ý kiến, đôi lúc thật mãnh liệt, về phương cách để đến đó. Chẳng khác gì hơn 200 năm vừa qua, cải tiến sẽ đến theo từng giai đoạn. Không phải lúc nào cũng đi theo một lộ trình đường thẳng trơn tru.

Tự nó, chuyện nhìn nhận rằng chúng ta chia sẻ những niềm tin và những giấc mơ chung sẽ không loại bỏ mọi bế tắc hay giải quyết tất cả mọi vấn đề hay có thể thay thế những nỗ lực cam go nhằm xây dựng đồng thuận và thực thi những tương nhượng cần thiết để đưa đất nước này tiến tới. Nhưng những gắn bó chung đó phải là khởi điểm để chúng ta cất bước. Kinh tế đất nước đang hồi phục. Cả một thập kỷ chiến tranh cũng đang hạ màn. Một chiến dịch dai dẳng cũng đã chấm dứt.

Và dù tôi có được các bạn bỏ phiếu hay không, thì tôi vẫn lắng nghe các bạn. Tôi đã học được nhiều điều từ các bạn và các bạn đã làm tôi trở nên một Tổng thống hoàn hảo hơn. Với những chuyện kể và đấu tranh của các bạn, tôi trở lại Nhà Trắng với quyết tâm cao hơn, cùng với nguồn cảm hứng mãnh liệt hơn bao giờ hết để tiếp tục những công việc ở đó và những gì tương lai đang mong đợi. 

Tối nay các bạn đã bầu cho hành động, chứ không cho chuyện chính trị như lâu nay. Các bạn bầu chúng tôi để tập trung vào việc làm của các bạn, chứ không phải cho công việc chúng tôi.

Trong những ngày tháng tới, tôi mong sẽ với tay ra, làm việc với lãnh đạo của cả hai đảng để cùng đương đầu với những vấn đề chỉ có thể giải quyết được với sự hợp lực của cả hai đảng, như: giảm thiểu thâm thủng, cải tổ luật thuế, cải tổ hệ thống quản lý nhập cư, giải thoát chúng ta khỏi chuyện phụ thuộc vào dầu nhập cảng của nước ngoài, và nhiều công việc cần phải giải quyết khác.

Nhưng không phải công việc của các bạn đã hoàn tất. Vai trò của công dân trong một nền dân chủ như chúng ta không chỉ kết thúc ở lá phiếu. Nước Mỹ chưa bao giờ đồng nghĩa với những việc được làm cho chúng ta, mà là những việc chúng ta có thể làm cùng nhau, qua những khó khăn và bực dọc, nhưng cần thiết cho một chính phủ do dân tự trị. Đó là nguyên tắc đã tạo dựng nên chúng ta.

Đất nước này thịnh vượng hơn bất kỳ quốc gia nào, nhưng chúng ta không giàu vì điều đó. Chúng ta có quân đội hùng mạnh nhất trong lịch sử, nhưng điều đó không khiến chúng ta hùng cường. Những trường đại học, nền văn hóa của chúng ta đều khiến thế giới ghen tị nhưng lại không làm cư dân thế giới đến với chúng ta. 

Điều giúp nước Mỹ trở nên khác thường chính là mối keo sơn gắn bó một quốc gia đa dạng nhất trên trái đất.

Niềm tin về một sứ mạng chung. Nghĩa là Hoa kỳ chỉ sẽ mạnh khi chúng ta biết chấp nhận những nghĩa vụ nhất định đối với nhau và các thế hệ tương lai. Tự do mà bao người Mỹ đã tranh đấu và hy sinh phải đi cùng với trọng trách cũng như quyền lợi. Và trong những quyền đó có tình thương, công tác từ thiện, nghĩa vụ và lòng yêu nước. Đó là những điều khiến nước Mỹ trở nên vĩ đại.

Tôi mang nhiều hy vọng tối nay vì tôi đã thấy tinh thần đó được thực thi tại Hoa Kỳ. Tôi đã thấy tinh thần này thể hiện trong những doanh nghiệp gia đình mà những người chủ thà chịu cắt giảm lương tiền của mình thay vì phải sa thải người hàng xóm của họ, và trong những nhân viên thà chịu giảm số giờ làm của mình thay vì chứng kiến người bạn mình bị mất việc.

Tôi đã thấy những người lính tái tòng quân sau khi bị cụt tay hay què chân và những cảm tử quân SEAL xông vào hiểm nguy trong những thang lầu tối đen vì họ biết rằng có đồng đội sau lưng đang bọc hậu, bảo vệ cho mình.

Tôi đã thấy ở bờ biển New Jersey và New York, nơi các quan chức ở mọi cấp chính quyền đã gạt bỏ sự khác biệt giúp người dân khắc phục, xây dựng cộng đồng sau cơn tàn phá của trận bão lụt kinh hoàng, 

Và một ngày kia ở Mentor, bang Ohio nơi người cha kể chuyện em bé gái 8 tuổi con ông bị bệnh bạch cầu dai dẳng đã làm gia đình gần sạt nghiệp nếu đã không có đạo luật y tế vừa được thông qua vài tháng trước đây giúp đỡ trước khi bị công ty bảo hiểm cắt tài trợ chi phí chữa bệnh cho em.

Tôi không chỉ có cơ hội nói chuyện với người cha mà còn được gặp em bé gái đáng nể của ông. Khi người cha để chuyện cho đám đông nghe chuyện thương tâm của con mình, mọi bậc cha mẹ trong phòng đều nước mắt đoanh tròng, vì họ biết rằng cô bé gái đó có thể là con gái của chính mình.

Và tôi tin rằng mọi người Mỹ đều muốn tương lai của mình được xán lạn. Đó là con người của chúng ta. Đó là một đất nước mà tôi có nhiều vinh dự lãnh đạo.

Và tối nay, bất chấp rất nhiều khó khăn mà chúng ta đang trải qua, bất chấp mọi niềm thất vọng của Washington, tôi cảm thấy lạc quan về tương lai hơn bao giờ hết.

Tôi cảm thấy lạc quan về Hoa kỳ hơn bao giờ hết. Tôi yêu cầu các bạn giữ lấy niềm hy vọng đó. Tôi không nói về niềm tin mù quáng. Tôi không nói về niềm hy vọng hão huyền khiến chúng ta làm ngơ trọng trách lớn lao đang làm rào cản chắn lối tiến của chúng ta. Tôi không nói về lý tưởng mơ hồ khiến chúng ta ngồi bên lề đứt gánh, trốn tránh nhiệm vụ hay bỏ cuộc.

Tôi luôn luôn tin tưởng rằng niềm tin là tia lửa nung nấu trong lòng đang kêu réo, bất kể thực tế trái ngang, cho thấy có những điều tích cực đang chờ đón chúng ta miễn là chúng ta giữ đủ can trường vói tới, tiếp tục tranh đấu, tiếp tục vươn lên.

Hỡi nước Mỹ, tôi tin chúng ta có thể tiến lên từ bồi đắp, những tiến bộ mà chúng ta đã tạo dựng, và tiếp tục phấn đấu để tạo thêm công ăn việc làm và những cơ hội mới và sự bảo toàn mới cho tầng lớp trung lưu. Tôi tin rằng chúng ta có thể giữ lời hứa với những người đã lập nên quốc gia này với tiêu chí là nếu bạn sẵn sàng làm việc hăng hái, không cần biết bạn là ai, bạn ở đâu tới, bạn trông như thế nào hay bạn yêu nơi nào. Chẳng có nghĩa lý gì dẫu bạn là người da trắng hay da đen, gốc Mễ, hay châu Á, hay người Mỹ bản địa, người già hay trẻ, giàu sang hay nghèo hèn, lành mạnh hay khuyết tật, đồng tính hay không đồng tính, bạn có thể thành công nếu chịu gắng sức. 

Tôi tin rằng chúng ta có thể cùng nhau nắm lấy tương lai. Vì chúng ta không bị chia rẽ như trong chính trường. Chúng ta không tiêu cực hay chua cay như những người đối nghịch vẫn nghĩ, chúng ta vĩ đại hơn tất cả sự tổng kết của những tham vọng riêng của mỗi người. Và chúng ta không chỉ là tập hợp của những tiểu bang xanh và đỏ. Chúng ta đang và mãi mãi sẽ là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. 

Cùng với nhau và sự trợ sức của các bạn và lòng đại lượng của Chúa, chúng ta sẽ tiếp tục hành trình về phía trước. Xin nhắc nhở thế giới rằng vì đâu mà chúng ta sống trong một quốc gia vĩ đại nhất hoàn cầu. Cảm ơn Hoa Kỳ. Chúa phù hộ cho các bạn. Chúa phù hộ cho nước Mỹ.

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Án tù cho nghệ sĩ, có sợ không?

Nhạc sỹ Tuấn Khanh gửi cho BBC từ TP HCM


Một ngày sau phiên xử án hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ở Sài Gòn, tôi gọi điện cho một anh bạn nhà văn và hỏi đùa “Nghe án tù cho nghệ sĩ chưa? Sợ không?”.

Tôi nghe bên kia đầu dây bật lên một tiếng cười sảng khoái, một giọng cười miền Nam an nhiên.

Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình cũng đã an nhiên nhận những mức án rất nhiều năm cho các bài hát của họ, những bài hát hoàn toàn phản ánh hiện thực đời Việt Nam hơn là thù địch, chống phá gì đó như lời của những vị quan tòa không rõ mặt đã nêu trong buổi sáng ngày 30-10-2012.

Những bài hát đã vụt nổi tiếng bất ngờ ngay sau tiếng búa tòa, vượt quá tầm kiểm soát của những người căm ghét nó, hoặc đang giả vờ căm ghét nó.

Đây không phải là lần đầu tiên giới nghệ sĩ Việt Nam chứng kiến những án tù cho đồng nghiệp của mình.

Từ những năm xa xôi của thế kỷ 20, người ta đã chứng kiến án tù cho Hoàng Hưng, Phan Đan, Đặng Đình Hưng… những lưu đầy của Phùng Quán, Văn Cao… Sau năm 1975, đã lần lượt có các án tù cho Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca, Dương Nghiễm Mậu…

Nhưng rất lâu rồi, chuyện bắt tội một nghệ sĩ với quyền tự do sáng tác của họ đã là chuyện xa xưa, tưởng chừng như đã chỉ còn trong những ngày tháng mông muội nào đó.

Lao tù không phải là chuyện lạ

Nói như vậy, để hiểu rằng trong lịch sử riêng của giới văn nghệ sĩ Việt Nam, lao tù không phải là chuyện lạ. Nhưng dường như bất chấp những nguy nan đó, việc phản ánh những hiện thực của giới nghệ sĩ bằng cách viết, cách hát, vẫn xuất hiện một cách rất an nhiên.

Việc bắt giữ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã tạo nên một làn sóng phản ứng khó lường. Thậm chí với cộng đồng người Việt đã xa quê hương và xa những con người Việt thế hệ mới trong nước, họ cũng đã bày tỏ sự sửng sốt của mình, khi nghe có những con người đang đối diện với lao tù chỉ vì ca hát, bằng cách xuống đường và chia sẻ những chữ ký hết sức ấn tượng.

Nhưng đâu chỉ là chuyện người Việt với nhau, tuy xa cách địa lý, nhưng dường như sợi dây vô hình của nền văn minh loài người đều tạo ra những phản ứng nối kết giống nhau, như cái cách thế giới đã phản ứng trước việc cô bé Malala Yousafzai bị Taliban bắn vào đầu hay việc Putin cho giam giữ nhóm nhạc Pussy Riot.

Đôi khi những phán quyết đưa ra, nó không chỉ làm hủy hoại đời của một con người, mà ngược lại còn có thể tạo ra một lực phản hồi, phá hủy mọi danh tiếng và sự bền vững của hệ thống đưa ra bản án đó.

Ông Việt Khang vừa nhận án tù 4 năm

Chưa bao giờ viên đạn như của phe Taliban bắn vào đầu cô bé Malala 14 tuổi lại trở thành viên đạn bắn thẳng vào lương tâm thế giới như lúc này. Chưa bao giờ người ta nhìn ra sự tồi tệ của chính quyền công an trị Putin ở nước Nga như lúc này, qua song sắt của ba cô gái nhóm Pussy Riot.
Và ở Việt Nam, chưa bao giờ những kẻ bị kết án là Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình lại được chia sẻ và cảm mến như bây giờ.
Đôi khi, tôi tự hỏi không biết những người soạn bản án cho Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có thật sự lắng nghe những bài hát của họ hay không? Vì nếu chỉ dựa trên những con chữ để định đoạt số phận, tôi nghĩ công bằng nhất là nên mở một loạt phiên tòa nghiên cứu tái xét xử tất cả các nghệ sĩ, hay dễ dàng hơn là với các nhạc sĩ Việt Nam, từ Trịnh Công Sơn đến Phạm Duy và nhiều người khác nữa.
Dĩ nhiên, trong đó có cả tôi.

Quyền của người nghệ sĩ

Nói tới lắng nghe, tôi chợt nhớ đến nhiều tình huống khó quên.

Trong phim Schindler’s List của đạo diễn Steven Spielberg, những tên lính phát xít Đức đang rầm rộ tiến vào các ngôi nhà của người Do Thái, đã đứng sững và lặng yên nghe đến dứt khúc nhạc dương cầm của một người đánh đàn tuyệt vọng.
"Kẻ thù vẫn biết lắng nghe nhau, chẳng lẽ những người chung dòng máu và khát vọng dân tộc lại câm điếc với nhau?"
Hoặc trong phim the Pianist của đạo diễn Roman Polanski, viên sĩ quan Đức Quốc Xã đã lột bỏ toàn bộ trạng thái thù địch để lắng nghe một nghệ sĩ Do Thái đàn những khúc nhạc được sáng tác các quốc gia đang đối đầu như Nga hay Ba Lan.

Kẻ thù vẫn biết lắng nghe nhau, chẳng lẽ những người chung dòng máu và khát vọng dân tộc lại câm điếc với nhau?

Trong các tuyên bố chính trị ở Việt Nam lúc này, người ta hay đọc thấy cụm từ “nhóm lợi ích”.

Rõ ràng là phải có những nhóm lợi ích kinh tế bí mật nào đó đang đục khoét quốc gia và đang bị đánh động. Nhưng có hay không những nhóm lợi ích bí mật về chính trị nào đó cảm thấy bị bối rối và tức giận trước những cảnh báo về hiện thực tổ quốc của Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, nên đã vội vàng khép tội họ?

Nếu không, tôi tự hỏi, họ đã phạm tội gì khi hát bằng tình yêu tổ quốc mình?

Quyền phản ánh hiện thực – không phản bội lại nhân cách của mình, là một giá trị tuyệt đối của người nghệ sĩ. Quyền đó được nhìn nhận bằng lương tâm và giá trị văn minh của con người, bất chấp một thể chế chính trị nào phủ nhận nó.

Chà đạp và từ chối quyền đó, cũng đồng nghĩa vinh danh giá trị của người nghệ sĩ và khẳng định thêm về sự trì trệ và lạc hậu của chính hệ thống đương trị.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả, một nhạc sĩ sống tại Sài Gòn.

 BBC

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Vì sao Mông Cổ bỏ tượng Lenin

Tượng Lenin bị kéo đổ hôm 14/10 tại thủ đô Mông Cổ
Tin về chuyện thủ đô Ulan-Bator của Mông Cổ gỡ bỏ tượng đồng cuối cùng của Vladimir Lenin hôm Chủ Nhật 14/10/2012 để đem đi bán đấu giá được báo chí khu vực và quốc tế quan tâm.

Nhưng dù thị trưởng Bat-Uul Erdene nêu lý do chính trị – lịch sử để cho bỏ tượng Lenin đi, và gọi lãnh tụ của phong trào cộng sản là "kẻ sát nhân", câu hỏi là vì sao sau khi giải tán chế độ cộng sản năm 2000, đến nay Mông Cổ mới xóa đi biểu tượng cuối cùng của chế độ cũ.

Cân bằng các mối quan hệ

Câu trả lời có thể tìm thấy trong tinh thần dân tộc của người Mông Cổ, quốc gia chỉ có 2,8 triệu dân nhưng ngay từ khi bỏ chủ nghĩa cộng sản cũng đã không rơi vào quỹ đạo Trung Quốc mà tìm cách cân bằng các mối quan hệ quốc tế.

Tuy thế, lý do đầu tiên cho vụ bỏ tượng Lenin, theo lời thị trưởng Bat-Uul Erdene nói trong buổi lễ hạ tượng, chính là để đem lại công lý cho chừng 30 nghìn nạn nhân bị đàn áp khi Mông Cổ trực thuộc sự chỉ đạo của Moscow.

Nói một cách chính xác, đây là những nạn nhân Mông Cổ bị trấn áp thời Stalin, và Lenin, như một số báo Nga viết, chính là người đã “trao trả độc lập cho Mông Cổ” năm 1921.

Trang Voice of Russia cũng nhắc rằng Liên Xô là quốc gia duy nhất công nhận Mông Cổ cho tới Thế chiến thứ 2.

Nhưng với người Mông Cổ thời nay, nhắc đến Stalin thì đã quá xa và kéo đổ tượng Lenin là hành động biểu tượng cuối cùng họ làm.

Theo BBC Monitoring, kể từ khi cuộc biểu tình năm 1990 buộc Bộ Chính trị của đảng cộng sản phải từ nhiệm tập thể, Mông Cổ dần chuyển sang chế độ dân chủ đại nghị.

Các cuộc bầu cử tổng thống, nghị viện diễn ra tương đối công bằng và lãnh đạo Mông Cổ đã duy trì và tăng cường các mối quan hệ với Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn và Liên hiệp châu Âu, bên cạnh hai đối tác thương mại truyền thống lớn nhất là Nga và Trung Quốc.

Dù cho Trung Quốc vào khai thác khoáng sản, Mông Cổ vẫn tỏ ra độc lập về ngoại giao.

Theo BBC Monitoring, năm 2002, dù Trung Quốc phản đối và cảnh cáo lãnh đạo Mông Cổ, nước này vẫn đón Đức Đạt Lai Lạt Ma, lãnh tụ tinh thần của người Tây Tạng, dân tộc chia sẻ tín ngưỡng Phật giáo Mật tông với người Mông Cổ.

Hồi tháng 7/2012, báo chí quốc tế đưa tin Nghị viện Mông Cổ thông qua một luật để khiến cho việc đầu tư của các công ty Trung Quốc khó khăn hơn.

Riêng với Nga, Mông Cổ vừa xóa dần các biểu tượng của thời Xô Viết và phục hồi đạo Phật, chữ viết truyền thống, giảm tiếng Nga trong sinh hoạt văn hóa, vừa tham vấn với Nga về các vấn đề Trung Á và Trung Đông.

Năm 2004, Nga đồng ý xóa đi nhiều khoản nợ mà Ulan-Bator vay từ thời Liên Xô.
Thành Cát Tư Hản nay được Mông Cổ đề cao và quảng bá ra nước ngoài

Trả lời BBC hồi 2010, một khảo sát ở Mông Cổ về lịch sử quan hệ Mông Cổ với Nga và Trung Quốc cho rằng quan hệ này "vô cùng phức tạp".

Nhưng Giáo sư Munkhbat, một trong những người đồng chủ trì cuộc khảo sát cũng nhấn mạnh rằng "các thời kỳ Mông Cổ mất độc lập là đều liên quan tới hai nước lớn láng giềng này cả".

Quá trình phục hồi văn hóa và bản sắc truyền thống tại Mông Cổ được thực hiện qua việc đề cao di sản của Thành Cát Tư Hãn.

Trước trụ sở nghị viện mới xây tại Ulan-Bator có tượng vị Đại Hãn đã thống nhất các bộ lạc du mục để lập ra đế chế Nguyên Mông hùng mạnh trong thế kỷ 13, chiếm cả Trung Quốc và nhiều khu vực Trung Á.

Nhưng cổ vũ cho tinh thần dân tộc cũng có mặt trái của nó.

Gần đây, báo chí nói nhiều tới hiện tượng tân phát xít trong xã hội Mông Cổ như Dayar Mongol, một nhóm dân tộc chủ nghĩa.

Các nhà xã hội học ước tính trên cả nước Mông Cổ có tới trên một chục phong trào và tổ chức tương tự như Dayar Mongol, tập trung hàng trăm thành viên với nghị trình bài ngoại và cực hữu.

BBC

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Cẩn thận khi dùng email và internet


Hôm nay, tôi muốn nhắc các bạn cẩn thận khi dùng email và internet. Ngày nay chuyện gian dối quá nhiều. Đã nhiều lần tôi thấy những email gởi đến kêu gọi gia nhập các trang web xã hội thí dụ như Face Book, như nhiều lắm quên mất tên… Cũng có nhiều trang web bắt ghi danh mới cho xem. Đa số bạn ta vô tình lọt bẫy. Internet là chốn giang hồ toàn là bí danh ẩn danh, người lương thiện và kẻ ác đều y nhau, các bạn nên cẩn thận lắm lắm. 
          
1. Thí dụ ngày nào đó các bạn nhận được email của tôi gởi đến mượn các bạn chừng năm bảy trăm hay một vài ngàn đô vì lý do đi du lịch ngoại quốc bị mất hết giấy tờ và tiền bạc. Có bạn thấy thương tình bèn gởi tiền cho mượn. Té ra là đưa tiền cho kẻ gian.
          
2. Chuyện điển hình khác là các bạn nhận được email thông báo vừa trúng rút thăm của Google, của Microsoft …. Được 500,000 đô. Muốn nhận số tiền nầy thì các bạn phải ghi chi biết tên tuổi nghề nghiệp ngày sinh số account trong ngân hàng, địa chỉ…số phone… Vậy mà cũng có người mắc mưu kẻ gian khai hết “lý lịch” cũng như ghi danh gia nhập.
          
Hoặc có khi các bạn nhận được email nói rằng “tôi” là “đốc tờ” XYZ, chức vụ nầy nầy trong ngân hàng (tên và địa chỉ lạ hoắc) thấy có số tiền vô chủ. Nếu các bạn hợp tác với “tôi” thì mình chia đôi… Muốn hợp tác thì cho tôi biết tên tuổi và gia phả ba đời của bạn...
          
Hoặc tôi là nhân vật chức sắc ở quốc gia “Công Gô” có vài trăm triệu đô muốn chuyển ra ngoại quốc, nếu bạn hợp tác thì tôi sẽ chia cho bạn vài triệu đô đánh bài chơi. Muốn vậy thì bạn đưa gia phả của bạn cho tôi.
          
3. Chuyện gạt nhau khác nhẹ hơn là những webpage xin tiền phước thiện. Kế đó là loại email xin tiền để mổ tim, cắt bướu cho cháu bé mầm non Nụ Hồng nào đó. Gởi đi càng nhanh, càng nhiều càng tốt. Các bạn lầm thì rán chịu, nhưng vô tình hại bạn bè khi forward chúng đi tiếp theo lời kêu gọi “càng nhanh, càng nhiều càng tốt”. Tại sao loại email nầy có hại các bạn tự tìm hiều. Viết hoài mỏi tay quá rồi.
          
4. Chuyện thứ tư tinh vi hơn là kêu gọi ký tên thình nguyện thư chống một chuyện gì đó. Thí dụ qua email kêu gọi hãy log vô website nầy nầy để ký tên thỉnh nguyện thư kêu gọi nhà “cầm đồ” Lào ngưng xây đập trên sông Mekong (hay đem cầm nguyên cả đất nước), hoặc ký tên kêu gọi chánh phủ đừng làm một chuyện nầy chuyện nọ. Nhiều bạn thấy hữu lý vội vã làm ngay mà không kịp suy nghĩ coi website đó là do ai làm ra, nhóm người lập ra đó là những người tin được không?
          
Khi mà các bạn ký tên vào “thỉnh nguyện thư” rồi thì có khi tên tuổi các bạn được thu thập gởi về… để ghi vào sổ đen. 
          
5. Chuyện kế tiếp là có khi các bạn sẽ nhận được email xin vài chục đô gây quỹ. Nếu các bạn cho qua credit card thì eo ôi Ông Địa, người ta biết số credit card và lý lịch các bạn rồi, không biết tương lai họ có dùng credit card của các bạn để mua hàng hoá hay đi Las Vegas đánh bài không. Ngay cả các bạn gởi biếu tấm check đi nữa thì số tiền trong check đó chạy vô túi ai các bạn đâu biết dù cho trên check ghi rõ là trả cho “Qũy cứu trợ nạn lụt năm Ất Dậu”.
          
Ngày nay một đứa bé cũng có thể lập một webpage lớn để mọi người log vô thấy tưởng là do tổ chức nào có uy tín lắm. Có những website buôn bán hàng hoá khi log vô tưởng là của một công ty có hàng ngàn nhân viên, đâu có ngờ đó là webpage do một người duy nhất làm ra. Người nầy vừa là chủ nhân, vừa là thơ ký, vừa là nhân viên bán hàng, vừa là nhân viên giao hàng.            
Nhân đây nói thêm: Nếu các bạn thường dùng credit card để mua sắm qua Internet thì nhớ dùng cái credit card có mức tiền tối thiểu chừng $1500 thôi, đừng dùng cái credit card có limit vài chục ngàn đô.
          
Các bạn biết có nhiều chuyện mình đâu nói “trần” ra được. Nếu các bạn quan tâm và muốn tránh cho tương lại không bị mắc bẫy thì nên đọc từ từ hay đọc lại một lần. Với mấy hàng trên các bạn nên đọc những chữ vô hình nằm giữa hai hàng chữ thật.
          
Cũng vì những lý do đó mà tôi gọi Internet là chốn giang hồ có nhiều chông gai cạm bẫy. Hoa thơm cỏ lạ cũng có nhưng hiếm lắm, đa số là những kiến thức chết người, là hình “Photoshop”. Kẻ ngây thơ như đa số chúng ta thì “ngàn đời” vẫn bị gạt. Muốn tránh được phần nào thì phải luôn luôn có “chánh niệm” khi đi xách keyboard và bình cà phê dấn thân vào chốn giang hồ.

Huỳnh Chiếu Đẳng

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Thỉnh nguyện thư xin đi tù thay


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

THỈNH NGUYỆN THƯ

Ngày 23 tháng 09 năm 2012

Kính gửi: Ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam
                 Ông Trương Tấn Sang – Chủ Tịch Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam
                 Ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ Tướng Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam
                 Ông Nguyễn Sinh Hùng – Chủ Tịch Quốc Hội Nước CHXHCN Việt Nam

Tôi là Nguyễn Tiến Đạt – Trưởng Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Việt Nam, xin được trình bày với quý ông một việc như sau:


Vào khoảng từ tháng 7 đến tháng 12 năm 2011, Công an trên toàn quốc đã bắt giữ 17 người thanh niên Công giáo, trong đó có một số bạn là sinh viên Công giáo đang học tập ở các trường đại học tại Việt Nam.

Ngày 24 tháng 5 năm 2012, chính quyền tỉnh Nghệ An đã mở phiên tòa sơ thẩm đối với bốn sinh viên Công giáo là Đậu Văn Dương, Trần Hữu Đức, Chu Mạnh Sơn và Hoàng Phong. Trong phiên tòa này, các luật sự đã đề nghị phải dừng ngay phiên tòa và kêu gọi trả tự do. Nhưng chính quyền tỉnh Nghệ An đã kết án 42 tháng, 38 tháng, 36 tháng…đối với các bạn sinh viên Công giáo của chúng tôi.

Qua tìm hiểu về những hoạt động của các bạn sinh viên này, tôi thấy rằng: Các bạn đều là những người tốt lành, chăm chỉ phấn đâu học hành và có tấm lòng yêu mến quê hương đất nước. Thường xuyên đi làm việc từ tiện bác ái giúp đỡ người nghèo, tham gia công tác bảo vệ sự sống và mai táng các thai nhi. Điều này đã làm cho tôi và giới sinh viên Công giáo hết sức bất bình trước bản án bất công này.

Là một người trưởng sinh viên Công giáo đã lâu năm, tôi hiểu được tâm tư nguyện vọng của các bạn sinh viên. Họ là những sinh viên mang trong mình hào khí dân tộc Việt Nam, không chịu khuất phục trước ngoại xâm Trung Quốc và luôn mong muốn cho đất nước ngày càng phát triển. Theo tôi: “Những con người này mới thực sự là tài sản quý giá của quốc gia mà dân tộc mình cần phải có để tiếp sức cho sự phát triển đất nước một cách toàn diện”.

Đứng trước bản án bất công, không có tình yêu thương giống nòi và không có tầm nhìn quốc gia, tôi tự cảm thấy mình phải có trách nhiệm nói lên nguyện vọng với những người đang điều hành đất nước để xem xét lại trường hợp của các bạn sinh viên này. Đồng thời mong muốn quý Ông can thiệp để được trả tự do. Nếu quý Ông không thể can thiệp được thì xin cho tôi một ơn huệ là được đi tù thay cho các bạn sinh viên này. Thâm tâm tôi thực sự mong muốn các bạn sinh viên này được trở về với ngôi trường đại học thân yêu của mình./.

Trân trọng cảm ơn quý ông.
Trưởng Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Việt Nam
Giuse Nguyễn Tiến Đạt
thanhlinh.net
                                                        

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Về vụ án các thanh niên Công giáo


Ngày 24/5/2012, tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An đã xử phạt bốn thanh niên tại Vinh: Đậu Văn Dương 42 tháng tù, Trần Hữu Đức 39 tháng tù, Chu Mạnh Sơn 36 tháng tù và Hoàng Phong 24 tháng tù (cho hưởng án treo) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điểm c, khoản 1, Điều 88, Bộ luật Hình sự hiện hành của Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Đây là một trong những vụ án đã gây nhiều bất bình và tranh cãi cho dư luận trong nước và quốc tế. Trước phiên tòa phúc thẩm sắp tới, Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh nhận định:


(i) Lập luận của nhà lập pháp Việt Nam, nhất là của các cơ quan tư pháp Nghệ An tại điều 88 (và ngay cả điều 79) Bộ luật hình sự hiện hành về “Tội tuyên truyền chống phá nhà Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (cũng như “Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”), đã đi ngược lại quy định của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện hành về “quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật” (Điều 69). Những quyền này đã không được ghi nhận trong Bộ luật dân sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2005 !

     Bài liên quan:
         * Nhận định về cách bắt người sai pháp luật
         * "Các con vô tội, các con hãy can đảm lên"
         * Nhận định về một số tình hình tại Việt nam hiện nay


Đặc biệt, cách lập luận đó đã đi ngược lại các quy định về quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội của luật quốc tế tại Điều 19 Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948 mà Việt Nam là quốc gia thành viên từ ngày 20/9/1977 và Điều 19, khoản 2 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 mà Việt Nam đã gia nhập ngày 24/9/1982.

Theo đó, hành vi của những thanh niên nói trên thực sự chỉ là những tiếng nói lương tâm ôn hòa trong các quyền nhân thân căn bản của con người, hướng đến một xã hội tiến bộ. Luật pháp cho họ quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến các loại tin tức và ý kiến căn bản, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình. Đây là nhận thức chung của nhân loại về quyền của con người và là mục đích, nguyện vọng chính đáng của tất cả các thành viên trong xã hội, không thể tùy tiện quy kết hành vi tội phạm được.

(ii) Tất cả các thanh niên bị bắt và xét xử đều là những sinh viên tốt đã hoặc đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng của Việt Nam. Họ xuất thân từ các gia đình nông dân chất phác và cần cù. Không những không hề có tiền án, tiền sự, mà họ vẫn hăng say tham gia các hoạt động tích cực vì lợi ích của cộng đồng và xã hội. Nếu họ có những hành vi như tòa án đã nêu thì cũng chỉ là những hành vi nhỏ nhặt, có động cơ mục đích nhắm đến là một xã hội tự do, tiến bộ và phát triển. Thử hỏi những bằng chứng mà tòa án Nghệ An đưa ra đã đủ để kết tội các em về loại tội phạm an ninh quốc gia hay không? Liệu có gây hoang mang và bất bình trong dư luận không?

(iii) Qua việc bắt, điều tra, xét xử vụ án trong thời gian qua, công luận đã nhận thấy có nhiều sai phạm thủ tục tố tụng vốn đã được quy định chặt chẽ tại Bộ luật tố tụng hình sự hiện hành: Vi phạm việc bắt người (Điều 80), vi phạm do không tổ chức việc đối chất (Điều 138), vi phạm trong việc thu giữ tài sản, tang vật (Điều 145), vi phạm trong việc thu thập chứng cớ và chứng minh động cơ phạm tội (Điều 63-78) và cuối cùng là vi phạm do không trả hồ sơ điều tra bổ sung khi thiếu những chứng cứ quan trọng và vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng (Điều 168). Với những vi phạm nghiêm trọng như vậy, làm sao tránh được việc kết án oan sai và trái luật.

Vì những bất cập của việc áp dụng luật pháp Việt Nam và các vi phạm tố tụng đó, chúng tôi đề nghị Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao xem xét lại toàn diện vụ án và có những quyết định thật sự khách quan và công bằng, đảm bảo việc thi hành đúng pháp luật Việt Nam, phù hợp với luật pháp quốc tế, và tôn trọng quyền lợi của công dân, đáp ứng mong mỏi của dư luận.

Xã Đoài, ngày 28 tháng 8 năm 2012
Ban Công lý Hòa bình Giáo phận Vinh
giaophanvinh.org

Đòi "những lẽ phải không ai chối cãi được"



GPVO - Vào những ngày cuối tháng Tám vừa qua, thân nhân của 17 thanh niên Công giáo và Tin lành - đa số là người Nghệ An, thuộc Giáo phận Vinh, bị bắt và giam giữ trong một năm qua - đã có cuộc hành trình tìm kiếm công lý cho con em của mình.

Trên hành trình đó, họ tới kêu oan và trình đơn tại Văn phòng Chính phủ Việt Nam tại Hà Nội.

Khi lủi thủi, nặng bước trên đường phố Hà Nội trong những ngày ấy chắc không ai còn có tâm trí để ý tới những khẩu hiệu, băng rôn tràn ngập phố phường Hà Nội chào mừng ‘Cách mạng Tháng Tám’ và ‘Quốc khánh 2/9’.

Là những người dân lam lũ, sớm tối quen với ruộng đồng, khi tới Văn phòng Chính phủ chắc cũng ít người trong số họ còn nhớ rằng cách đây không xa, tại Quảng trường Ba Đình, vào ngày 2 tháng Chín năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trịnh trọng công bố bản Tuyên ngôn Độc lập, chính thức khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Và chắc cũng ít ai nhớ rằng, Bản Tuyên ngôn độc lập đó được bắt đầu: “Hỡi đồng bào cả nước! Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Không chỉ thế, Bản Tuyên ngôn ấy - một văn kiện lịch sử, bất hủ, chứa đựng nhiều giá trị nhân quyền, dân sinh tốt đẹp, được soạn và đọc bởi chính một người đồng hương của họ cách đây 67 năm - còn khảng khái nêu rõ: “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”.

Hay họ chọn ra Hà Nội, quyết định đến Văn phòng Chính phủ để kêu oan cho con em mình trong những ngày cuối tháng Tám đó vì họ muốn nhắc chính quyền Việt Nam nhớ lại Bản Tuyên ngôn ấy và để người dân - trong đó có con em họ - được thực hiện những quyền căn bản nhất mà Tạo hóa cho họ.



Nhưng dù nhớ hay quên, dù việc họ ra Hà Nội vào dịp đó chỉ là một sự trùng hợp hay được sắp xếp trước, với việc họ lặn lội ra Hà Nội kêu oan, tìm công lý cho con em mình, họ một lần nữa cương quyết khẳng định rằng con em họ vô tội và quyết tâm đi tìm ‘những lẽ phải không ai chối cãi được’.

Hơn ai hết, chính họ hiểu rõ rằng con em mình không làm gì nên tội. Trái lại, con em họ chỉ thực hiện ‘những quyền không ai có thể xâm phạm được’, như ‘quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc’.

Không chỉ họ, những ai quan tâm đến vụ việc, am hiểu luật pháp, yêu chuộng công lý, tự do hay thấy băn khoăn, nhức nhối trước những vấn nạn đang xảy tại Việt Nam đều biết rõ rằng việc bắt giam những thanh niên, sinh viên này là xâm phạm những quyền căn bản nhất của con người.

Và vì vậy, càng ngày càng có nhiều người hiệp thông, cầu nguyện và lên tiếng bênh vực cho những bạn trẻ này và thân nhân của họ.

Có thể những yêu cầu, nguyện vọng của họ không được chính quyền lắng nghe, nhưng trong 4 ngày trên hành trình kêu oan cho con em mình, thân nhân của 17 bạn trẻ Công giáo và Tin lành đã được nhiều người đón tiếp, động viên, khích lệ và nâng đỡ.

Chẳng hạn, tại Châu Sơn, họ được Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, Cộng đoàn Đan sĩ tại đây đón tiếp, dâng lễ cầu nguyện cho họ, cho con em họ. Về lại Nghệ An, họ được chính Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, ân cần đón tiếp, thăm hỏi từng gia đình một.

Kết thúc chuyến đi, họ quy tụ tại Linh địa Trại Gáo - nơi có Đền Thánh Antôn và Trung tâm hành hương nổi tiếng của Giáo phận Vinh - và được Cha Antôn Nguyễn Đình Thăng tiếp đón và dâng lễ cầu nguyện cách riêng cho 17 bạn trẻ cũng những tù nhân lương tâm đang bị bách hại.

Việc các thân nhân được các vị chủ chăn đón tiếp và dâng lễ cầu nguyện cho con em của họ mang rất nhiều ý nghĩa vì những lời thăm hỏi, động viên, những thánh lễ, lời kinh đó không chỉ nâng đỡ, khuyến khích, thêm sức mạnh cho họ và con em họ đang bị giam giữ.

Qua những cử chỉ đó, các vị chủ chăn cũng muốn nói lên rằng những bạn trẻ này và thân nhân của họ không còn đơn độc trên hành trình tìm kiếm công lý, đòi tự do. Hơn nữa, bằng chính sự tiếp đón và những lời cầu nguyện ấy, các vị chủ chăn cũng muốn nhấn mạnh rằng các bạn trẻ này là những thành viên - những thành viên tốt và ngoan - của cộng đoàn, cộng đồng, của đất nước và những việc làm của các em không còn mang tính cá nhân, và đặc biệt không có gì sai trái.

Những điều này được nêu rõ trong trong bản nhận định ‘Về vụ án các thanh niên Công giáo’ của Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh hôm 28/08/2012. Bản nhận định đó ghi rõ việc bắt, điều tra, kết tội, xét xử vụ án không chỉ vi phạm Hiến pháp, Luật tố tụng hình sự Việt Nam mà còn đi ngược với các Tuyên ngôn, Công ước Quốc tế về nhân quyền mà chính quyền Việt Nam đã ký kết.

Hơn nữa, Ban Công lý và Hòa bình cũng nhấn mạnh rằng ‘tất cả các thanh niên bị bắt và xét xử đều là những sinh viên tốt’, ‘xuất phát từ những gia đình nông dân chất phác, cần cù’ và luôn ‘hăng say tham gia các hoạt động tích cực vì lợi ích của cộng đồng và xã hội’.

‘Nếu họ có những hành vi như tòa án đã nêu thì cũng chỉ là những hành vi nhỏ nhặt, có động cơ mục đích nhắm đến là một xã hội tự do, tiến bộ và phát triển’.

Không chỉ thế, việc những thanh niên này bị bắt giam, xét xử vì muốn xây dựng ‘một xã hội tự do, tiến bộ và phát triển’, chỉ vì sống ‘những lẽ phải không ai chối cãi được’ của mình cũng thu hút quan tâm, ủng hộ của dư luận thế giới. Kể từ khi những bạn trẻ này bị bắt cách đây 1 năm, nhiều cá nhân, tổ chức quốc tế đã lên tiếng bênh vực họ.

Ngày 25/07/2012, Giáo sư Allen Weiner, Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế thuộc Trường Luật, Đại học Stanford, Mỹ đã gửi thỉnh nguyện thư lên Ủy ban Điều tra về Giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc (UNWGAD) trình bày về việc bắt và giam giữ phi pháp 17 thanh niên này.

Trong một lần trả lời phỏng vấn đài RFI, khi được hỏi điều gì đã khiến ông thay mặt 17 thanh niên đệ trình thỉnh nguyện thư lên cơ quan chuyên điều tra về giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc, giáo sư Allen Weiner trả lời rằng ‘những người trẻ này đã có các hoạt động thể hiện quan điểm chính trị và sự phản đối ôn hòa, vốn được hiến pháp [Việt Nam] quy định’.

Theo học giả về Luật quốc tế này, đó cũng ‘là các quy định mà chính Việt Nam tự chấp thuận khi trở thành thành viên ký kết vào Công ước quốc tế về quyền dân sự và quyền chính trị của công dân. Và những gì đang diễn ra cho thấy Việt Nam đang vi phạm cam kết của chính mình và vi phạm nhân quyền của các nhà hoạt động này. Vì vậy, vụ việc của 17 thanh niên này là một trường hợp quá rõ ràng, khiến tôi khó lòng từ chối không lên tiếng’.

Hay mới đây, hôm 27/08/2012, 12 tổ chức vận động nhân quyền quốc tế đã ký tên trong một kiến nghị thư gửi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng “khẩn thiết kêu gọi chính phủ của ông hãy rút bỏ mọi cáo buộc đối với những người đang bị giam cầm mà chưa xét xử và miễn tội vô điều kiện những người đã kết án”. Vì theo bản kiến nghị, những người này “chỉ đơn giản thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp và lập hội của họ được luật pháp quốc tế đảm bảo”.

Chuyến đi 4 ngày để kêu oan cho 17 thanh niên của thân nhân của họ đã kết thúc. Nhưng có thể nói hành trình đòi công lý của họ chưa chấm dứt.

Chừng nào những 17 thanh niên này chưa được tự do, chưa được bình đẳng, chừng nào những quyền căn bản, bất khả xâm phạm được nhấn mạnh trong Bản tuyên ngôn ấy cách đây gần 70 năm còn bị xâm phạm thì chừng đó vẫn còn có người cương quyết đi tìm công lý, dám lên tiếng đòi tự do, bình đẳng vì đó là những quyền Tạo hóa cho con người, vì đó là ‘những lẽ phải không ai chối cãi được’, và đơn giản vì ‘không có gì quý hơn độc lập, tự do’.

Xuân Lộc, giaophanvinh.org